Chương 41: Làm Nũng

Trong phòng tự học yên tĩnh, Hạ Tang gục xuống bàn giải đề toán, cố gắng hết sức để bản thân phớt lờ Kỳ Tiêu ở phía đối diện.

Kỳ Tiêu cầm sách giáo khoa tiếng Anh đứng ở trước mặt cô, tựa như là đang đọc sách, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào cô.

Đáy lòng Hạ Tang rét lạnh, da đầu tê dại.

Cuối cùng, cô đặt bút xuống, nói với Kỳ Tiêu: "Nếu như đã tới tự học, coi như là giả vờ thì cũng phải giả vờ cho giống đi tự học đi, có được không?"

"Được chứ." Kỳ Tiêu lật vở bài tập tiếng Anh ra: "Tớ không biết làm bài này, cậu giảng một chút cho tớ đi."

"Nhưng nơi này là phòng tự học."

Xung quanh đều rất yên tĩnh, cũng không có bạn nào thảo luận câu hỏi, mọi người đều đang tập trung chuẩn bị cho kỳ thi ngày mai.

"Không sao hết, bọn họ cũng chẳng dám nói gì đâu."

Kỳ Tiêu nói câu này to hết mức, tất cả học sinh đang yên lặng tự học ở xung quanh đều có thể nghe được, nhưng bọn họ cũng chỉ giận mà không dám nói gì.

Ai dám chọc vào Kỳ Tiêu chứ.

Cậu ta giang hai tay ra, ý bảo Hạ Tang—— nhìn xem.

Hạ Tang nhìn chiếc chong chóng tre bị cậu ta tùy tiện vứt xó ở trên ghế, cô giấu tay ra sau lưng, hung ác siết chặt nắm đấm, đè giọng nói: "Bài nào không biết làm?"

Khoảng mười giờ rưỡi, Hạ Tang thu djn sách vở, chuẩn bị đi về nhà.

Nếu là bình thường đi tự học với đám Giả Trăn Trăn, có lẽ cô sẽ học đến hơn 11 giờ, nhưng tối hôm nay, cô thật sự không muốn ở lại nữa.

Kỳ Tiêu nhìn đồng hồ Cartier trên cổ tay, uể oải nói: "Không phải chứ, mới mười rưỡi mà."

"Mai thi hai môn cuối cùng, tôi muốn về sớm một chút để nghỉ ngơi."

"Được, vậy chúng ta đi thôi." Kỳ Tiêu đúng lên, vươn vai.

Hạ Tang chớp đúng thời cơ, đi tới bên cạnh cậu ta, thản nhiên nhặt chiếc chong chóng tre bị vứt bừa trên ghế.

Cô thở phào nhẹ nhõm.

Que gỗ của chong chóng trê bị cô dùng sức nắm chặt trong lòng bàn tay, sẽ không cho cậu ta có bất kì một cơ hội nào để cướp đi nữa.

Nhưng khi cô quay người lại, lại phát hiện cặp sách của mình bị Kỳ Tiêu đeo lên vai.

Cậu ta hất hất cằm với cô như chuyện đương nhiên: "Đi thôi."

Hạ Tang chỉ có thể đi theo sau lưng cậu ta, đi ra sảnh lớn của thư viện trường.

Ánh trăng tối nay sáng ngời, xung quanh có tốp năm tốp ba các bạn đi tự học buổi tối.

Còn có người đang gào thét ầm ĩ ở sân thể dục phía xa: "Chỉ còn hai môn cuối cùng, kiên trì chính là thắng lợi!"

"Còn sớm lắm! Vẫn còn nửa năm nữa cơ!" Có một giọng nói ở phía xa đáp lại cậu ta.

Có lẽ là có quen nhau, cũng có lẽ là không quen, bất kể thế nào, áp lực thi đại học nặng nề đã sắp ép bọn họ tới mức không thở nổi rồi.

Vì thế, trong sân trường luôn có một vài giải thưởng lớn về hành động nghệ thuật kỳ quặc dành cho học sinh lớp 12.

Kỳ Tiêu thì hoàn toàn lười nhác phải gia nhập vào trong đại quân ham học này, cậu ta đút tay vào túi, thong thả đi dưới ánh trăng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!