Hạ Tang bước ra khỏi khoảnh khắc cuối cùng của màn đêm trước khi bình minh ló dạng, giống như một tên trộm, lén lút rời khỏi cổng trường Trung học số 13.
Cảm giác lo sợ trong lòng, xem như đã biến mất.
Mặc dù đêm qua không tài nào an giấc, nhưng cô vẫn cảm thấy đầu óc mình minh mẫn, không mệt mỏi chút nào.
Thậm chí còn có một loại tự tin, nhất định sẽ thi thật tốt.
Vẫn còn hai ba tiếng nữa mới tới giờ thi, Hạ Tang đi dạo quanh khu phố ẩm thực tìm chỗ ăn sáng.
Để thích ứng với thời gian lên lớp và nghỉ ngơi của học sinh hai trường, mà ngày nào các ông chủ cũng lao động đến mệt mỏi quá độ.
Mười hai giờ khuya mở hàng ăn đêm, năm giờ sáng đã mở cửa trở lại.
Đúng lúc này, sắc trời vừa hừng sáng, khu phố ẩm thực chìm trong làn sương mù mờ ảo, cửa tiệm điểm tâm bốc khói nghi ngút kèm theo hương thơm của vị bánh bao nhân thịt.
Hai ba nhóm học sinh xếp hàng mua bánh bao và sữa đậu nành, chuẩn bị mang về lớp để vừa đọc sách vừa ăn sáng.
Hai ngày nay, Hạ Tang đều ăn bánh bao, bây giờ phải đổi khẩu vị mới được.
Cô ghé vào một tiệm bún vịt, ngồi xuống chỗ trống trong góc, gọi một tô bún nóng hổi.
Cửa tiệm bún vịt mới khai trương, bàn ghế còn tương đối mới, các góc quán đều được bày trí cây xanh tươi mát, không gian nhỏ nhắn trong lành.
Vừa gọi món không bao lâu, cô đã thấy người vừa huấn luyện xong
- Chu Cầm, cũng bước vào và nói với bà chủ: "Một tô bún vịt, không rau mùi, thêm một suất bánh bao."
Vài tia sáng ban mai xuyên qua những tán lá, chiếu xuống khuôn mặt anh, khiến đồng tử của anh ánh lên màu nâu nhạt, làn da cũng được tô vẽ thành màu lúa mì khoẻ mạnh.
Bước vào cửa tiệm, anh đi thẳng đến chỗ ngồi phía sau Hạ Tang.
Bởi vì ghế trong tiệm bún vịt đều là ghế dài không vách ngăn, khoảng cách giữa bàn và ghế rất hẹp nên Chu Cầm và Hạ Tang gần như dựa lưng vào người nhau.
Thiếu niên mang theo hơi nóng sau khi vận động, khiến trái tim cô hanh khô.
Cô quay đầu, khẽ nói: "Trùng hợp thật, cậu cũng ăn ở tiệm này."
"Không trùng hợp." Chu Cầm nghiêng mặt: "Tôi đi theo sau cậu từ nãy."
"……"
"Vậy sao không ngồi chung bàn?" Hạ Tang bình thản nói: "Cùng nhau ăn sáng đi."
Chu Cầm nói nhỏ bên tai cô: "Lát nữa sẽ có thêm người."
Hạ Tang nghĩ đến những lời cô nói vội sáng nay, có thể đoán được rằng, Chu Cầm không muốn gây phiền phức cho cô.
Trong lòng ít nhiều có chút khó chịu, thấp giọng nói: "Đó không phải lời trong lòng của tôi đâu, tôi xin lỗi cậu, được chưa nào."
Chu Cầm đáp: "Không cần, những gì cậu nói đều là sự thật."
Người như anh, quả thực không nên tiếp xúc quá nhiều với cô.
Ngoại trừ phiền phức, anh thể mang lại cho cô bất cứ điều gì.
Chu Cầm là người có tính tự khống chế rất cao, vài năm nay hiếm khi bốc đồng mà làm ra những chuyện ngu xuẩn, dù cho hiện tại anh vẫn chỉ ở độ tuổi sung sức thiếu niên nhất.
Anh không thể mắc sai lầm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!