Chương 4: Gặp Nguy Hiểm

"Chị NPC không dọa người đâu, mà siêu dịu dàng luôn."

Mỗi một chữ trong lời này đều trở thành thất bại lớn nhất trong kiếp sống làm việc của Chu Cầm, tính tổn thương không lớn, nhưng tính vũ nhục lại cực mạnh.

Anh sa sầm mặt đi ra từ cửa bí mật, cởi tóc giả của ma nữ tóc dài xuống, Tóc Vàng và đám người trong phòng điều khiển buồn cười đến mức sắp bay lên trời luôn rồi.

"Chưa bao giờ gặp khách nào ra bài không theo lẽ thường như thế, ha ha ha."

"Đây còn là lần đầu tiên anh Cầm bị con gái nắm tay nhỉ!"

"Còn bị coi là chị gái nữa!"

"Cũng là lần đầu tiên có cô gái dùng "dịu dàng" để miêu tả anh ấy."

"Siêu dịu dàng! Siêu dịu dàng! Siêu dịu dàng! Ha ha ha ha ha ha, đủ làm tôi cười một năm luôn."

Chu Cầm chẳng nói lời nào, đi vào trong phòng thay đồ, nhanh chóng cởi trang phục đạo cụ áo bào trắng "nhuốm máu" ra, mặc quần đen rộng thùng thình vào, cầm quần áo treo trên móc.

Dường như anh nhớ tới điều gì, để trần nửa người trên đứng ở trước gương, nhìn tay phải của mình.

Bởi vì vừa mới leo trèo trên tường nên bàn tay dính bụi, còn hơi bẩn.

Anh do dự một lát, lấy nước rửa tay để xoa tay.

Cho dù là như thế, xúc cảm vừa mới bị cô gái kia nắm tay thật chặt vẫn còn sót lại ở lòng bàn tay, tựa như một cái bóng vô hình, vẫn luôn dừng lại ở trong lòng bàn tay anh.

Chu Cầm nhìn bản thân trong gương.

So với học sinh cấp ba bình thường mà nói, bởi vì quanh năm rèn luyện và làm việc nên dáng người anh trông giống đàn ông đã trưởng thành hơn, làn da màu lúa mạch, từng thớ cơ bắp đều rắn rỏi mạnh mẽ.

Đây là lần đầu tiên Chu Cầm chính thức mà cẩn thận quan sát cơ thể mình, trong đầu lóe lên một số ý nghĩ không đúng lúc.

Nhưng giây tiếp theo, anh lập tức nhận ra suy nghĩ như thế quá nực cười, anh tiện tay ôm quần áo, ra khỏi phòng thay đồ.

……

Chu Cầm vẫn luôn ở quán Bảy Đêm đến 10 giờ tối, nhận bốn năm phần công việc.

Cho dù thể lực và sức chịu đựng của anh đều tốt nhưng kết thúc một lượt cuối cùng, cơ bắp khắp cơ thể cũng bắt đầu nhức mỏi.

Anh đi đến cạnh quầy lễ tân, vươn vai một cái.

Sau khi xong việc, Minh Tiêu bắt đầu phát tiền lương cho nhân viên.

Lý Quyết tóc vàng nửa nằm ở trên ghế sofa, cầm di động nhìn số tiền mà Minh Tiêu chuyển khoản cho mình: "Bận bịu suốt cả ngày, mà chỉ có 80 tệ ư? Chị Tiêu à, làm ăn tốt như thế, không phải nên tăng lương sao!"

"Làm ăn tốt thì liên quan quái gì đến cậu, danh tiếng không phải đều do anh Cầm mang lại à."

Minh Tiêu đứng cạnh quầy, vừa ghi sổ vừa chuyển khoản: "Cậu chỉ ngồi ở phòng điều khiển cầm bộ đàm nói chuyện mà thôi, cũng không phải việc tốn sức gì, cho cậu 80 tệ còn là nhiều đấy."

Lý Quyết lẩm bẩm tỏ vẻ kháng nghị.

Nói xong, di động của Chu Cầm cũng nhận được một khoản chuyển khoản: 200 tệ.

Anh im lặng không lên tiếng xác nhận chuyển khoản, đồng thời đặt di động xuống, tầm mắt dừng ở mấy tờ đơn trách nhiệm an toàn trên mặt bàn.

Một tờ trong số đó chính là màn [đêm kinh hoàng ở trường học] vào lúc 1:30 chiều.

Ánh mắt của Chu Cầm tựa như lông chim, nhẹ nhàng mà lãnh đạm quét qua mấy chữ kí như rồng bay phượng múa kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!