Chương 39: Trả Lời

Gió lạnh màu đông thổi vào mặt run lên, khuôn mặt trắng nõn của cô gái cũng dần đỏ lên.

Không phải chưa từng có ai khen cô xinh đẹp, nhưng lần đầu tiên có người dùng từ "mỹ nhân" để hình dung cô.

Hạ Tang cúi đầu, rõ ràng cảm thấy được hai bên tai mình nóng lên, cô kéo cổ áo lên đến tận miệng, buồn buồn nói: "Cậu giống hệt như người lưu manh.

"

Chu Cầm đẩy xe bên cạnh cô, thản nhiên nói: "Lưu manh không nói chuyện, lưu manh trực tiếp động tay.

"

Nói xong, anh đưa tay xoa xoa đầu cô, xoa đến tóc cô loạn hết cả lên.

Trước kia Hạ Tang sẽ tránh né, nhưng mà bây giờ cô không có.

Không biết vì sao, cô cũng chẳng cảm thấy ác cảm với Chu Cầm một chút nào.

Không chỉ không có phản cảm, trong tâm trí cô, ngược lại thích anh đối xử với cô như thế, giống như mỗi một tế bào trong lòng đều được chiếu rọi dưới ánh mặt trời, ấm áp vui vẻ.

Chu Cầm không ngờ cô đột nhiên lại ngoan như thế, thành ra anh lại có chút ngại ngùng, xoa nhẹ một chút lại rút tay về.

Hạ Tang nhìn lấy ánh sáng nhàn nhạt ở phía chân trời, nhiều quán bán đồ ăn sáng bây giờ mới mở cửa: "Cậu cũng hay đi đến trường học sớm sao?"

Chu Cầm thản nhiên "ừm", nói: "Tôi cũng muốn tăng cường tập luyện, vào kỳ nghỉ đông sẽ thay mặt trường học đến thành phố Đông hải tham gia một trận đấu.

"

"Trận đấu gì thế, bóng rổ sao?"

Chu Cầm gật đầu: "Mang tính cả nước, đối với kiếp sống vận động viên này còn quan trọng hơn, tương lai sẽ được tuyển vào đại học thể dục thể thao, huy chương vàng của trận đấu này cũng đủ để cho họ gia nhập vô điều kiện.

"

"Oa! Thế cậu nhất định phải thắng đấy!"

Chu Cầm hơi nghiêng nghiêng đầu qua, nở nụ cười: "Cho đến bây giờ, tôi chưa từng thua.

"

Một câu này lập tức đánh thẳng vào lòng Hạ Tang, cô lại nhớ đến đống bằng khen và cúp kia.

Đúng thế, cho đến bây giờ anh chưa bao giờ thua.

Anh là người mà cô có cố gắng như thế nào đều không thể nào đuổi kịp và vượt qua được anh.

"Thật tốt, làm việc chăm chỉ vì điều mình thích.

"

Chu Cầm lại không chút do dự nói: "Không phải.

"

Hạ Tang ngẩng người, lại nghe anh nói: "Tôi và rất nhiều học sinh trong trung học số 13 đang sống tạm bợ giống hệt nhau, cùng đường, mới đi đến con đường này.

"

Lòng của cô run lên, nhưng cô biết, anh không giống với bọn họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!