Chương 38: Người Đẹp

Kỳ thi cuối kì vào đầu năm sắp đến, các học sinh của trường trung học số 1 Nam Khê bật chế độ điên cuồng học tập.

Có người còn đến trường từ năm giờ sáng, kết quả lại suy sụp phát hiện ra, có bạn đã tới từ bốn giờ sáng và ăn sáng xong xuôi rồi, cũng học thuộc một phần bài đọc tiếng Anh rồi.

Mà phòng tự học của trường cũng kéo dài thời gian mở cửa đến một giờ đêm.

Mặc dù Hạ Tang không điên cuồng học như thế nhưng tuyệt đối cũng không thoải mái.

Người nào người nấy đều đâm đầu xông về phía trước, cô bị kẹt ở bên trong, rất khó mà không bị trào lưu bên trong cuốn lấy.

Lớp dạy đàn violin tư nhân cũng tạm thời được nghỉ học, dành toàn bộ thời gian, tinh thần và sức lực để đối phó với kỳ thi cuối kì trước mặt.

Khi hết giờ học, lớp trưởng đi tới chỗ ngồi cạnh cửa sổ của Hạ Tang, tỏ ý bảo cô mở cửa sổ ra, cậu ta có lời muốn nói.

Lớp trưởng Khương Kỳ Minh rất cao, phải xấp xỉ một mét tám mươi, dáng dấp cũng là ra hình ra dạng, đẹp trai anh tuấn, đeo kính mắt vuông, khí chất nho nhã.

Hạ Tang mở cửa sổ ra, cậu ta nói với cô: "Hạ Tang, buổi tối cậu phải đi tới phòng tự học để giành chỗ ngồi à?"

"Dĩ nhiên rồi, nhưng chỗ ngồi quý hiếm quá, phải tới sớm một chút."

Khương Kỳ Minh đỡ đỡ kính mắt, che giấu sự xấu hổ và thấp thỏm trong ánh mắt, nói với cô: "Tớ biết một phòng tự học ở ngoài trường, phải trả tiền, nhưng không đắt, 15 tệ một lần.

Điều kiện tốt hơn phòng tự học của trường chúng ta nhiều! Còn miễn phí cà phê và nước trà nữa, cậu có muốn đi cùng không?"

Ngày nào Hạ Tang cũng tới phòng tự học rất sớm để giành chỗ ngồi, nhưng vẫn thường xuyên không chiếm được.

Cô nghe thấy Khương Kỳ Minh nói rõ là điều kiện của phòng tự học có thu phí đẹp và yên tĩnh, là bàn đơn, hơn nữa còn có cả phòng riêng một người, cô không khỏi hơi xao động.

Vì thế, cô hỏi Giả Trăn Trăn và Đoàn Thời Âm ở bên cạnh: "Lớp trưởng rủ đi tới phòng tự học có thu phí ở bên ngoài, đi không?"

"Đi chứ!" Đoàn Thời Âm quay đầu lại, vui vẻ nói: "Lần trước lớp trưởng thi đứng thứ hai trong khối đấy, có hai vị hộ pháp là cậu ấy và Tang Tang, thì kỳ thi cuối kỳ này, chúng ta có cái để trông cậy vào rồi!"

Giả Trăn Trăn cũng cười nói: "Được, đi đi!"

Mặc dù Khương Kỳ Minh chỉ muốn hẹn riêng một mình Hạ Tang, nhưng cậu ta cũng đã nhìn ra, nếu như không đãn hai người bạn thân của cô đi thì chỉ sợ cũng không hẹn được cô.

"Vậy được rồi, bây giờ tớ đi gọi điện đặt chỗ trước."

"Làm phiền cậu rồi."

"Đừng khách sáo."

Sau khi Khương Kỳ Minh mang vẻ mặt vui vẻ rời đi, Giả Trăn Trăn ghé vào tai Hạ Tang, nói với vẻ sâu xa: "Tớ thấy, hình như lớp trưởng có hơi hơi thích cậu đấy."

Hạ Tang cạn lời: "Ừ ừ ừ, ở trong mắt cậu, ai cũng thích tớ hết."

"Vốn chính là thế mà, cậu nhìn dáng vẻ đỏ mặt vừa rồi của cậu ta xem."

Đoàn Thời Âm quay đầu lại, nói: "Thật ra tớ lại cảm thấy, rất có thể là lớp trưởng dè chừng Tang Tang của chúng ta, sờ bị cậu ấy vượt qua trong kỳ thi cuối kỳ.

Vì thế mới hẹn cậu ấy ra ngoài tự học, quan sát xem rốt cuộc là cậu ấy đã học hành ra sao."

"Đậu xanh! Các cậu đều nằm trong top 5, có cần phải ham học như thế không hả?!"

Hạ Tang nói: "Mấy người trong trường chúng ta thật sự là quá kinh khủng, top 5 cũng rất nguy hiểm, lúc nào cũng có thể có một con ngựa tốt xông lên thay thế bọn tớ!"

Giả Trăn Trăn lắc đầu: "Thế giới của các cao thủ, đám phàm phu tục tử như bọn tớ thật sự không thể nào hiểu nổi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!