Chương 37: Nổi Gió Lên

Nguồn: EbookTruyen. VN

Đèn ngoài hành lang sáng rực, chiếu rọi xuống khuôn mặt hổ thẹn bất an của Hạ Thả An.

Ánh mắt ông né tránh, không dám đối diện trực tiếp với Hạ Tang, chỉ biết thở dài nhìn qua nơi khác: "Tang Tang, bố và mẹ con đã ly hôn.

Một năm sau khi ly hôn mới quen biết dì Tôn, không phải là bố ngoại tình."

Hạ Tang xách theo chiếc đàn violin, hai tay đút vài túi quần, bình đạm như không đáp một tiếng: "Vâng."

Cô thực sự không quan tâm đến những điều này.

Bọn họ quen biết sớm hay muộn đều như nhau mà thôi, ông đã sẵn sàng cho một cuộc đời mới.

Từ nay về sau, bố cô sẽ thuộc về một người phụ nữ khác, cũng sẽ sớm có gia đình riêng và con nhỏ của mình.

Và cô, cũng không còn bố nữa rồi.

Hạ Tang cảm thấy nhịp tim mình đập một cách nặng nề hơn, màng nhĩ phồng lên như gió thổi qua, không nghe thấy bất cứ điều gì.

Hạ Thả An thấy sắc mặt tái nhợt của con gái, biết cô đang tự trách bản thân, lo lắng nói: "Tang Tang, bố thật sự không chịu nổi gia đình chúng ta nữa.

Con cũng không phải không biết tính cách của mẹ con, ai có thể chịu được bà ấy chứ?"

Hạ Tang nghiến răng, giương đôi mắt phiếm hồng nhìn về phía ông, giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi: "Con hiểu rõ hơn bố nơi đó ngột ngạt như thế nào, nhưng mỗi lần thấy như vậy con đều nghĩ rằng, có lẽ đến khi bố trở về, mọi chuyện sẽ tốt hơn thôi.

Bởi vì mỗi lần bố về nhà, mẹ sẽ dịu dàng hơn một chút.

Nhưng không biết bắt đầu từ khi nào, ngôi nhà đó… dần dần không còn giống như mái ấm ngày xưa nữa rồi."

"Tang Tang…"

"Sau này mỗi khi bố trở về nhà, hai người luôn trách móc và cãi vã nhau.

Bố nói mẹ là kẻ thích kiểm soát, mẹ nói bố không có tinh thần trách nhiệm.

Dường như nỗi bất hạnh lớn nhất trong cuộc hôn nhân của hai người đều là vì con, là con khiến hai người rơi vào bờ vực đau khổ này, là con khiến hai người không thể tiến tới một cuộc sống tốt hơn."

"Tang Tang, không phải như vậy…"

Hạ Thả An còn chưa dứt lời, Hạ Tang đã xách chiếc violin sải bước ra khỏi toà nhà diễn tấu âm nhạc.

Cô đi dọc theo lối hành lang quanh co, hướng về phía cửa.

Xung quanh không ngừng xuất hiện những người tiến đến chúc mừng cô, có những người quen thuộc, có cả những người xa lạ.

Thế nhưng trong mắt Hạ Tang, bọn họ đều trở nên mờ ảo vô cùng.

Cô lấy tay áo lau đi lớp sương mờ trên khoé mắt, rồi chạy một mạch ra ngoài khu vườn hẻo lánh bên ngoài Trung tâm nghệ thuật.

Cô cởi chiếc đàn violin nặng trĩu xuống, dùng lực ném vào trong bồn hoa.

"Tôi ghét tất cả!"

Ở một nơi không người, cô trút toàn bộ dòng cảm xúc đang trào dâng trong tim mình-----

"Ghét tất cả mọi người, ghét cả đàn violin!"

Phía sau, bỗng phát ra một tiếng cười giễu cợt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!