Chương 36: (Vô Đề)

Hạ Tang không hề biết mục đích của mình là đi đến đâu, cô cứ đi như thế thôi, mang ồn ào và "tốt đẹp" lúc nãy bỏ hết phía sau đầu.

Cô cũng không muốn tháo mặt nạ xuống, bởi vì đã đã khóc như hoa lê đới vũ, không muốn tháo xuống sợ mất mặt.

Dọc trên đường đi, luôn có người liên tục quay đầu lại nhìn, vô cùng tò mò.

Sau lưng một người giả làm "linh hồn nhỏ", là một thiếu niên vô cùng đẹp trai đeo trên lưng một cây đàn violin, đi ở khu vực dành cho người đi bộ trong quảng trường thời đại vô cùng ồn ào này, thật sự rất dễ gây chú ý.

Cuối cùng, "linh hồn nhỏ"đi đến cạnh bậc thang của đài phun nước trong quảng trường thời đại, ngồi xuống.

Có một ban nhạc đang hát ngay cạnh bức tượng điêu khắc ở đài phun nước khô, có không ít người ngồi vây quanh cầu thang để xem trình diễn.

Giai điệu âm nhạc du dương, rung động lòng người, Hạ Tang lấy đầu gối, ngồi một bên nghe nhạc, yên lặng chảy nước mắt một lúc.

Chu Cầm không nói gì, ngồi cạnh bên người cô, lấy cái bật lửa ra, nghiêng đầu đốt thuốc.

"Linh hồn nhỏ" ngẩng đầu lên, vô cùng kỳ lạ mà liếc anh một cái.

Anh nhìn sang "linh hồn giả" này vài giây, rồi cũng chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà lấy thuốc lá vừa đốt… ấn xuống thềm đá tắt đi.

Cô gái nhỏ tiếp tục ôm lấy đầu gối ngồi nghe nhạc, không hề chảy nước mắt, chỉ cảm thấy trong lòng có chút cô đơn.

Đêm nay trăng rất sáng, trên bầu trời có thể mơ mơ hồ hồ nhìn thấy những ngôi sao nhỏ.

"Bố cậu… nhìn trông rất trẻ.

" Hai tay Chu Cầm chống lên mặt đất, ngẩng đầu lên nhìn sao trên trời, thuận miệng nói: "So với bố tôi nhìn trông trẻ hơn nhiều.

"

Trong lòng Hạ Tang cũng giật mình, hỏi: "Sao cậu lại biết?"

"Tôi lại chẳng mù.

" Chu Cầm nghĩ nghĩ, nói: "Ánh mắt ông ấy nhìn giống cậu, hơn nữa tôi nghe được Minh Tiêu gọi ông ấy là ông Hạ.

"

Hai tay Hạ Tang vòng qua đầu gối, cằm đặt lên trên cánh tay: "Bố mẹ tôi ly hôn hơn hai năm rồi, buồn cười nhất chính là, mấy hôm trước tôi mới biết được tin tức này.

"

Chu Cầm không trả lời lại, chân dài duỗi thẳng, ngẩng đầu nhìn trời, không lên tiếng nghe cô nói hết.

"Người phụ nữ đó tuy không xinh đẹp như mẹ của tôi, nhưng trên người bà ấy có sức sống của thanh xuân, thứ mà không có trên người mẹ tôi.

" Tiếng nói của Hạ Tang dày đặc giọng mũi.

"Đàn ông, ai lại không thích người trẻ tuổi chứ.

" Anh lại chẳng chút để ý nói.

"Tôi không nói đến vấn đề tuổi tác này, có thể bố tôi cũng không thể chịu nổi dụ. c vọng khống chế của mẹ tôi, cảm thấy không hít thở được không khí, mới lựa chọn ly hôn.

"

Chu Cầm khẽ hừ một tiếng: "Bố mẹ vứt bỏ con của mình, cần gì phải lấy cớ để bào chữa cho sự vô trách nhiệm của bọn họ.

"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!