Chương 34: _ Ánh Trăng

Thật ra mà nói, Hạ Tang rất biết cách điều chỉnh cảm xúc của mình.

Sau khi chấp nhận sự thật rằng bố cô sẽ không về nhà nữa, cô cũng dần dần thuyết phục bản thân, dồn toàn bộ tâm tư vào việc học hành, ngừng suy nghĩ về những điều khác.

Người lớn có cuộc sống riêng của họ, cô không thể làm chủ hay kiểm soát, chỉ biết tập trung làm tốt những gì cô nên làm mà thôi.

Sau giờ luyện đàn chiều thứ Bảy, Hạ Tang đeo cây đàn violin sau lưng, đi thẳng tới quán Bảy Đêm Tra Án.

Minh Tiêu đã hẹn với cô từ trước, chiều nay quán Tra Án có ký hợp đồng tổ chức một buổi lễ cầu hôn lãng mạn và độc đáo.

Cô đảm nhận vị trí tạo không khí, cần đến hiện trường để đệm đàn violin.

Quán Tra Án vẫn như thường ngày, nhóm NPC của Lý Quyết và Triệu Húc Dương đang nằm bò trên bàn trà và ăn cơm hộp.

Thấy Hạ Tang đi tới, bọn họ lập tức ngồi thẳng dậy, giơ tay vẫy chào cô.

"Hôm nay Chu Cầm có đến không?"

"Chà, vừa đến đã hỏi anh Cầm rồi." Lý Quyết nửa đùa nửa thật nói: "Anh ấy là mẹ cậu sao, quan tâm người ta đến thế?"

Hạ Tang đặt một lốc Coca Cola lên bàn, sau đó ngồi xuống ghế sofa, nhướng mày nhìn bọn họ.

Đám nam sinh ăn malatang [1] đổ mồ hôi nhễ nhại, vừa thấy mấy lon Coca lạnh đặt trên bàn, ánh mắt người nào cũng sáng rực lên như bày sói đói.

[1] Malatang hay còn gọi là Ma Lạt Thang, một món lẩu đường phố của Trung Quốc.

Triệu Húc Dương vội nói: "Anh Cầm đang dưỡng thương, rất có thể sẽ không tới."

Hạ Tang lấy một lon Coca đưa cho Triệu Húc Dương, Triệu Húc Dương ngoan ngoãn chạy tới: "Cảm ơn người đẹp lương thiện họ Hạ rất nhiều."

Lý Quyết khinh thường liếc cậu ta, oẹ một tiếng.

Cô lại hỏi: "Rốt cuộc vết thương trên đầu gối cậu ấy là từ đâu mà có?"

"Tôi biết!" Một nam sinh khác giơ tay, vừa định trả lời thì Lý Quyết đá vào chân cậu ta một cái, lạnh lùng đáp: "Còn từ đâu mà có nữa, không phải do…"

Từ "cậu" còn chưa phát ra, thì Chu Cầm đã bước vào quán Tra Án, cả người vận trang phục màu đen kèm theo vài tia sát khí.

Đôi mắt sắc bén như lưỡi dao của anh quét qua Lý Quyết.

Lý Quyết lập tức ngậm miệng, nhìn lên trần nhà, tuỳ tiện nói: "Do tôi đạp anh ấy xuống lầu nên bị ngã."

"Sao cậu lại đạp cậu ấy xuống lầu!"

Chu Cầm ngồi xuống cạnh Hạ Tang, thuận tiện cầm một lon Coca lên rồi mở nắp uống một hơi, mới nhàn nhạt lên tiếng: "Đùa nhau thôi."

Vốn định bóng gió hỏi thăm về anh, mà lại bị anh bắt tại trận thế này, hô hấp Hạ Tang có chút đình trệ, ngại ngùng nhìn về phía anh một cái.

Nắp lon Coca móc trên ngón trỏ của anh, xương ngón tay hơi nhô lên, các mạch máu màu xanh nhạt cũng hiện rất rõ.

Anh dùng đầu ngón tay nghịch chiếc nắp lon, nghiêng đầu nói với cô: "Dùng mấy thứ này để đút lót bọn họ cũng vô dụng, thà rằng cậu trực tiếp hỏi tôi."

Đối diện với ánh mắt sắc tựa lưỡi câu của anh, hai má Hạ Tang có hơi phiếm hồng, cô thấp giọng nói: "Tôi hỏi cậu, cậu sẽ nói thật sao?"

"Nói thật hay không, quan trọng đến thế?"

"Nếu không phải sự thật, thì nói làm gì?"

Chu Cầm ngẩng đầu nhấp một ngụm Coca, anh lau khoé miệng, dùng ngữ khí lãnh đạm trả lời: "Xã hội không phải đều như thế sao? Nói những lời vô bổ hàng ngày, đâu cần so đo là thật hay giả."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!