Để đủ số bước ngày hôm nay, Hạ Tang đi bộ quanh sân bóng rổ, khi thì cúi đầu nhìn hoạt động trên WeChat một cái, khi thì nhìn Chu Cầm đầy hi vọng.
Anh vẫn mang vẻ mặt lười biếng như cũ, miệng huýt sáo, chỉ huy động tác của đám con nít.
Mặc dù thái độ không hề đàng hoàng chút nào nhưng trình độ lại online, vì thế kỹ thuật phổ biến của những đứa trẻ mà anh hướng dẫn lại cao hơn nhóm của những huấn luyện viên khác.
Cuối cùng, tiếng chuông tan học thanh thúy reo lên, mấy người bạn nhỏ thả bóng xuống mà còn chưa thỏa mãn, đi theo phụ huynh rời khỏi sân bóng rổ.
Hạ Tang đi tới hàng rào lưới, Chu Cầm cũng ôm bóng rổ, chạy bước nhỏ tới chỗ cô.
"Cậu đừng chạy!" Hạ Tang vội vàng xua tay: "Từ từ thôi!"
Chu Cầm cách cô một tấm lưới, mắt nhìn mắt.
Trên người anh vẫn còn khí nóng ran sau khi vận động, giọt mồ hôi lăn xuống trán.
Bởi vì có nắng chiều tôn lên, làn da của anh trông càng có màu vàng của lúa mạch hơn.
Hoàn toàn khác với làn da trắng nõn được bảo dưỡng tỉ của các thiếu niên ở tuổi này, cơ thể anh trông lại càng giống như một hạt lúa mạch tròn trịa, vừa mang theo thành thục lại có hơi thở tràn trề sức sống.
"Chân đã tốt lắm rồi." Chu Cầm nói: "Không sao đâu."
"Tôi thấy không giống." Vừa nãy Hạ Tang vẫn luôn quan sát anh, động tác của cơ thể anh rõ ràng không mạnh mẽ nhanh nhẹn như bình thường: "Chắc chắn cậu mang thương ra trận."
"Chắc chắn như vậy à?" Chu Cầm hất cằm lên, nửa cười nửa không nhìn cô: "Cơ thể của tôi, cậu còn hiểu rõ hơn tôi à?"
Tai Hạ Tang đỏ bừng lên, cô vội hét lên: "Cậu nói bậy cái gì thế?"
Khóe mắt của Chu Cầm tràn ngập ý cười, anh rất thích trêu chọc cô gái nhỏ ngây thơ này, thích nhìn thấy dáng vẻ gấp gáp mặt đỏ tới mang tai của cô.
Khi bọn họ tùy ý nói chuyện trên trời dưới đất, thằng nhóc tên là Ngao Tử thở hổn hển chạy tới, dùng giọng điệu mềm mại nói với Chu Cầm: "Huấn luyện viên Chu, chú có thể cho cháu WeChat được không? Chị cháu nói hôm nay cháu nhất định phải hỏi được."
Hạ Tang ngẩng đầu lên, trông thấy phía đối diện bãi tập có một cô gái có dáng người cao gầy để tóc sóng lọn to đang trông mong nhìn về phía bên này.
Chu Cầm tiện tay lấy danh thiếp của quán Bảy Đêm Tra Án ở trong túi đeo chéo ra, đưa qua: "Trên này có mã QR."
"Không lấy cái này !" Ngao Tử dùng hai tay chống nạnh, nói: "Lần trước chú đã cho cháu một cái rồi.
Chị cháu nói, cái này không phải là WeChat của chú.
Huấn luyện viên Chu, hôm nay kiểu gì chú cũng phải cho cháu WeChat của chú, nếu không, chị sẽ không từ bỏ ý định đâu."
Hạ Tang thấy người bạn nhỏ này bày ra điệu bộ "Nếu không có được WeChat, thề sẽ không bỏ qua", thế là cúi người xuống hỏi: "Người bạn nhỏ này, tại sao chị của em không tự mình đến xin WeChat thế?"
"Chị ấy nói, nếu như mình đến thì chắc chắn huấn luyện viên Chu sẽ không cho đâu."
"Thế nếu là em, thì huấn luyện viên Chu sẽ cho à?"
"Bởi vì em là con nít mà." Ngao Tử chỉ vào khuôn mặt nhỏ mũm mĩm của mình, cười hì hì nói: "Chị em nói da mặt em dày, mất mặt cũng không sao hết."
Hạ Tang lắc đầu một cái, nghiêm túc nói : "Bạn nhỏ này, em nói cho chị em đi, nếu như muốn xin WeChat thì phải tự mình tới nhé."
"Chị em không dám đâu." Ngao Tử xua xua tay, nhỏ giọng nói: "Chị ấy chỉ hung dữ với em thôi, chứ thật ra thì nhát gan muốn chết ấy."
"Vậy em nói với chị ấy là, nếu như ngay cả cố gắng thực hiện cũng không dám, mất mặt cũng không dám, thì dựa vào cái gì để đạt được ước muốn, dựa vào cái gì để có được thứ tốt nhất đây?"
"Hở…"
Ngao Tử lại liếc nhìn Chu Cầm, có vẻ đã nhận ra là có lẽ hôm nay sẽ không xin được WeChat rồi, vì thế chạy lạch bạch về, tường thuật lại những lời vừa rồi cho chị mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!