Chương 31: Ngại Ngùng

Khoảnh khắc tấm màn được kéo ra, bỗng chốc, Hạ Tang còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.

Bởi vì chỉ có trong mơ, bạn mới có thể gặp được người mình muốn gặp nhất tại nơi mà tưởng chừng khó có thể gặp người ấy nhất…

Chu Cầm nhảy xuống giường bệnh, nâng chân lên, nghiêng người đi đến bên cạnh Hạ Tang, rút khăn tay muốn lau đi nước mắt trên mặt cho cô.

Hạ Tang vô thức ngửa người ra sau, bàn tay Chu Cầm khựng lại, qua mấy giây, anh vẫn cẩn thận lau sạch những vệt nước mắt trên mặt cô.

Khí chất của thiếu niên rất mạnh.

Anh ngồi xuống bên cạnh Hạ Tang, cô lập tức cảm nhận được không khí có vài phần khô hanh, khuôn mặt chẳng hiểu sao lại có chút nóng bừng.

Ngoại trừ mùi bạc hà ra, trên người anh còn có mùi cồn i

-ốt rất đậm.

Hạ Tang nghiêng đầu nhìn về phía anh, trên mặt anh có dán một miếng băng cá nhân, nhìn có chút ngốc nghếch, cũng có chút nhếch nhác.

Nơi bị thương nghiêm trọng nhất vẫn là đầu gối, trầy mất một miếng da, đã được bôi cồn i

-ốt để khử độc, còn chưa kịp băng lại, nhìn nhoe nhoét máu, có hơi đáng sợ và gai mắt.

"Cậu bị sao thế?" Hạ Tang nhìn chằm chằm đầu gối của anh, cau mày hỏi: "Sao lại bị thương thành thế này rồi?"

"Ngã từ trần nhà xuống." Chu Cần giải thích một cách rất vô tâm: "Trong mật thất, không có giữ chặt."

"Cái này quá nghiêm trọng rồi!" Hạ Tang vội vàng đưa tay tới, chạm nhẹ vào vùng da xung quanh đầu gối của anh: "Trầy một mảng to, đau lắm đó!"

Chu Cầm bị cô chạm nhẹ, hệt như có một sợi lông vũ lướt nhẹ qua da thịt, rất ngứa.

Hầu kết anh lăn lộn, giảm bớt cơn khô ngứa ở cổ họng, anh vẫn cười đùa như cũ, bảo rằng: "Không có đau bằng cậu bị chích đâu."

Hạ Tang rút tay về, bĩu môi, nghiêm túc dặn dò anh: "Cậu tuyệt đối đừng có nói ra ngoài đó."

"Nói cô bé mít ướt là cậu chích một cái thôi cũng sẽ khóc sao?"

Hạ Tang hùng hồn nói: "Hồi đầu cũng đau lắm đó nha."

"Vậy cậu có muốn tôi giúp cậu xoa xoa một chút không?"

Nói xong, anh vươn tay ra, làm bộ như muốn đưa ra phía sau cô.

Hạ Tang vội vàng nhảy đến giường bệnh đối diện, cách anh xa một chút, mắng – "Lưu manh!"

Chu Cầm mỉm cười nhìn cô, dưới ánh đèn dây tóc, làn da của cô gái nhỏ trắng như tuyết đầu mùa, hai má hơi ửng hồng, đôi mắt đen hệt như một con thú nhỏ đang cảnh giác, cũng chẳng phải sợ hãi, ngược lại giống như là đang xấu hổ hơn.

Cô là đang xấu hổ.

Chu Cầm nhìn ra được điều đó, trong lòng anh lập tức càng ngứa ngáy hơn, gãi cũng không gãi được.

Hai người im lặng, thỉnh thoảng lại nhìn về phía đối phương, trong lòng lùm bùm bắn lên một hồi tia lửa, sau đó lại ngầm hiểu ý nhau mà rời mắt đi.

Màn đêm tĩnh mịch, dường có có một loại cảm xúc không biết tên nào đó trào dâng trong không khí.

Sau một lúc, Chu Cầm thấp giọng cười, nơi khóe miệng hiện ra một lúm đồng tiền rất nông.

Hạ Tang buồn bực hỏi: "Cậu cười cái gì?"

"Cười cậu đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!