Chương 30: (Vô Đề)

Xe taxi chạy trên đường cái rộng lớn, ánh sáng khi có khi không chiếu vào trong xe, lắc lư sáng ngời.

Hạ Tang nghiêng mặt, nhìn ánh đèn neon mờ mờ bên ngoài cửa xe, nhìn đến ngẩng người, đầu óc hoàn toàn thả lỏng.

Những hạt mưa rơi trên cửa kính xe, bị gió thôi, những giọt mưa xiên ngang dọc trên cửa kính, như một con giun uốn uốn cong cong.

Hạ Tang đưa tay sờ sờ quần áo ẩm ướt của mình, thật ẩm nhưng lại cũng chẳng ướt đến thế, ít nhất không làm cô ướt sũng.

Bởi vì mưa lớn làm rối tung lên, thậm chí cô cũng chưa thấy rõ dáng vẻ của Chu Cầm, chỉ nhìn thấy vòng cổ hình lá cây sáng ngời trên cổ anh, nó lại trở thành nét chấm phá duy nhất trong đêm mưa u ám.

Chu Cầm một bên lái xe, một bên giơ cái ô che màu đen lên, đuổi theo cô suốt chặng đường.

Hạ Tang vội vã quay đầu nhìn anh nói: "Cậu đừng che dù cho tôi nữa! Quần áo cậu đều ướt cả rồi! Lái xe cẩn thận chút!"

Chu Cầm không trả lời cô, chỉ là khóe miệng lại cong lên, nhìn chằm chằm cô, con mắt sáng lên giống hệt ánh sáng.

Hạ Tang chạy ra khỏi cổng lớn của trung tâm nghệ thuật Mora.

Anh dừng xe bên cạnh đường, giơ ô lên, cũng cô đứng bắt taxi đang chạy như bay trong mưa.

Sau khi Hạ Tang lên xe, nhìn Chu Cầm hô lên: "Đi lên đi, cùng nhau đi.

"

Chu Cầm lắc đầu, ngắn gọn nói: "Về nhà nhớ gửi tin thông báo.

"

Nói xong, anh đạp chiếc xe đạp leo núi, xoay người chạy về hướng cho người đi bộ.

Hạ Tang nhìn thấy anh cả người ướt đẫm hòa vào với bóng đêm, dần dần biến mất trong đêm mưa lớn.

Mãi đến khi xe taxi chạy đi, chạy về phía đường lớn, cô vẫn còn giữ nguyên tư thế quay đầu về sau như vậy, vẫn nhìn theo phương hướng mà Chu Cầm chạy đi.

Trái tim run lên hồi lâu… Đó là một cảm giác mơ hồ, không rõ ràng, giống như cơn mưa lớn này, từng cơn sóng dần quét qua thế giới trống trải của cô.

Mãi đến khi xe taxi đứng trước cửa tiểu khu Lộc Cảnh Đài, Hạ Tang vẫn còn mãi đắm chìm trong suy nghĩ của mình, vẫn chưa quay người lại.

"Xin chào, trả bằng tiền mặt hay quét mã?"

"À, quét mã đi.

" Hạ Tang lấy di động ra, sau khi quét mã trả tiền xong, thì đẩy cửa xe ra ngoài.

Tiểu khu sa hoa Lộc Cảnh Đài này có chất lượng phục vụ rất tốt, cạnh cửa có sắp xếp bảo vệ có chuyên môn, thấy Hạ Tang xuống xe không mang theo dù, vì thế mang ô đi đến, đưa cô trở về tòa nhà tư nhân trong tiểu khu.

"Xin hỏi lầu mấy ạ?" Bảo an chạy về phía thang máy ấn nút, giống như chuẩn bị giúp cô mở cửa thang máy.

Hạ Tang vội nói: "Không sao, tôi tự mình ấn là được, cảm ơn chú.

"

Bảo an gật đầu, sau đó lại bung dù ra cửa đón ba người khách khác.

Cửa thang máy mở ra, Hạ Tang vẫn chưa đi vào ngay, cô do dự vài giây, rồi xoay người đi về phía cầu thang.

Đèn ngoài hành lang là đèn tự động, cô đứng dựa vào vách tường lạnh lẽo, lấy di động ra.

Đầu ngón tay cô hơi run run lên, chắc là muốn đóng băng mất rồi, cô nhìn đôi tay của mình thở dài, nhưng thế cũng chẳng làm nó bớt run lên được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!