Chương 3: Dịu Dàng

Minh Tiêu nhai kẹo cao su quay lại phòng điều khiển phía sau sân chơi.

Trên các kệ xung quanh phòng điều khiển treo đủ loại trang phục và đạo cụ để đóng giả thành NPC* quỷ.

Hai, ba người đàn ông lười biếng đang nằm bò trước máy vi tính theo dõi, cúi đầu chơi game trên điện thoại di động.

*NPC: là nhân vật mà người chơi không điều khiển được trong các trò chơi.

Nhiệm vụ của NPC là hỗ trợ người chơi trong cách thức chơi, cung cấp nhiệm vụ trong trò chơi, cũng như những tính năng trong trò chơi.

"Làm việc đi!" Minh Tiêu đi tới, đạp cho Tóc Vàng ở gần đó một phát: "Còn chơi hả? Nhìn tinh thần làm việc của anh Cầm đi!"

Tóc Vàng quay đầu lại, nhìn thấy một ma nữ tóc dài đang đu trên khung cửa chật hẹp bằng một tay, đang lên xà.

"Đệch! Anh Cầm à, anh có thể đừng hù họa nhân viên làm việc ngay giữa ban ngày ban mặt không?!"

Ma nữ tóc dài từ từ trèo xuống, tháo tóc giả, lộ ra khuôn mặt đẹp trai đến rung động lòng người.

Minh Tiêu nói: "Các cậu có thời gian đùa giỡn chơi game, chi bằng luyện lực cánh tay một chút như Chu Cầm đi.

Đều xuất thân từ trường thể dục, người ta đóng giả quỷ có thể bò lên trên trần nhà nên mới kiếm được nhiều, thế mà các cậu còn có mặt mũi mà than vãn tiền lương ít."

"Có thể so được cái này chắc."

Tóc Vàng cười nói: "Huấn luyện viên của bọn em đã nói rồi, anh Cầm là vận động viên quý báu của quốc gia, lực cánh tay này của anh ấy, úp bóng vào rổ thì trực tiếp úp lật luôn bảng bóng rổ."

Chu Cầm vặn chai nước khoáng rồi uống một hớp, chế giễu nói: "Không liên quan gì tới lực cánh tay hết, lao động chân tay của đầu bảng thì chủ yếu là dựa vào lực eo."

"Ha ha ha ha, thật ra thì em rất muốn mở mang kiến thức một chút đấy."

"Đêm nay tắm rửa sạch sẽ một chút."

Minh Tiêu lườm: "Hai cậu gay trong gay suốt ngày nói lời dâm dê gì thế, khách đã vào rồi, tất cả lên tinh thần cho tôi."

"Được được được, nghe bà chủ hết!"

Tóc Vàng lập tức ngồi thẳng người, nghiêm túc nhìn màn hình giám sát, một lúc lâu sau, lại nói: "Anh Cầm này, cô gái kia… có phải người vừa gặp ở siêu thị ngày hôm qua không?"

Ánh mắt lạnh lùng cứng rắn của Chu Cầm thoáng quét qua màn hình, anh nhận ra cô gái trong màn hình nhìn xuyên bóng tối.

Cô đang đi trong bóng tối, cảnh giác quan sát xung quanh giống như con nai con, dường như bị dọa sợ quá rồi, cũng may có một nam sinh cao lớn vẫn luôn đi cạnh cô.

Không hiểu sao, cổ họng Chu Cầm có chút khô khan, anh thản nhiên ngửa đầu uống thêm nửa chai nước nữa: "Là cô ấy."

Thấy Chu Cầm nhìn cô một lúc lâu, bây giờ mới đáp lại, Tóc Vàng cười một cách sâu xa: "Anh Cầm, hiếm thấy nha, anh mà lại có thể nhớ rõ hôm qua có gặp một cô gái à? Người đẹp Tống gì gì lúc trước ấy nhỉ, quấn chặt theo đuổi anh suốt ba tháng, anh còn chẳng nhớ nổi dáng vẻ của người ta cơ mà."

Chu Cầm cũng không biết tại sao mình lại nhớ cô gái này, đường nét trên mặt xinh đẹp lanh lợi kia giống như cái bóng vô hình bủa vây lấy anh.

Hôm qua vừa mới trêu chọc người ta, ban nãy ở dưới tầng cũng không nhịn được tính nóng nảy mà khiến cô giật mình.

Lát nữa, anh vẫn còn phải dọa cô.

Đây là thứ duyên phận gì chứ.

Minh Tiêu tò mò hỏi: "Sao các cậu lại biết nhóm khách này?"

"Hôm qua ở cửa hàng tiện lợi đấy, cô bé kia nhìn thấy đồng phục học sinh của Trung học số 13 chúng em, mà cứ như nhìn thấy quỷ ấy."

Minh Tiêu liếc mắt: "Ai bảo bình thường các cậu làm nhiều chuyện xấu xa, danh tiếng xấu như vậy đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!