Trong giờ ra chơi, Hạ Tang lười biếng gục xuống bàn, che trang giấy mỏng của cuốn vở luyện chữ, luyện kiểu chữ nhỏ của lối chữ khải.
Từ sau khi học kiểu chữ của Chu Cầm, Hạ Tang hoàn toàn không tìm lại được chữ viết của bản thân, tiện tay viết bừa một chữ… cũng đều là phong cách của Chu Cầm.
Có mấy lần nộp bài văn, giáo viên môn ngữ văn cũng nghi ngờ bài văn của Hạ Tang không phải là cô tự viết, còn gọi cô tới phòng làm việc để hỏi thăm tình hình.
Hạ Tang chỉ có thể chính tay viết mấy chữ ở ngay trước mặt giáo viên, đập tan nghi ngờ của giáo viên môn ngữ văn.
"Không tệ đâu Hạ Tang, chữ viết càng ngày càng đẹp." Giáo viên môn ngữ văn khen ngợi cô.
Hạ Tang chỉ có thể cười cười xấu hổ, bắt đầu luyện chữ lại lần nữa, thay đổi kiểu chữ của Chu Cầm mà cô đã quen viết.
Giả Trăn Trăn ngậm kẹo mút đi vào lớp học, đi tới bên cạnh bàn của Hạ Tang, nói: "Nghe nói Kỳ Tiêu đi tới chỗ thầy Hà dây dưa một trận.
Cuối cùng đội bóng rổ được giải trừ lệnh cấm, có thể tổ chức thi đấu ở sân thể dục."
Đoạn Thời Âm xoay người lại, nói: "Nói thế nào thì cậu ta cũng là cậu lớn nhà họ Kỳ, cho dù là thầy Hà thì cũng phải nể mặt cậu ta một chút."
"Chiều hôm qua, trận đấu đầu tiên sau khi giải trừ lệnh cấm là thi đấu với lớp A10, rất nhiều bạn nữ đi vây xem, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt luôn." Giả Trăn Trăn nhìn Hạ Tang, cố ý hỏi: "Hạ Tang, cậu có đi xem không?"
"Không." Hạ Tang hút mực cho bút máy, hờ hững nói: "Hôm qua tớ về thẳng nhà sau khi tan học."
"Thế chứng tỏ..." Cô ấy dừng một chút, hỏi: "Cậu và Kỳ Tiêu chia tay thật à?"
"Không có."
Giả Trăn Trăn đang định thở phào thì lại nghe thấy cô nói: "Vốn không yêu thì cũng không thể nói tới chia tay."
"Vậy thì tiếc ghê."
"Tiếc cái gì." Đoạn Thời Âm tức tối nói: "Hai ngày trước cậu ta và Hứa Thiến đi lại gần như vậy, nhìn cứ như một cặp đang yêu nhau ấy.
Tớ cảm thấy tên Kỳ Tiêu này...! không đáng tin."
"Tớ nghe đám anh em của cậu ta nói, những điều này cũng không phải là vì để Tang Tang ghen đâu." Giả Trăn Trăn nói: "Đây là Kỳ Tiêu đang trút bất mãn vì bị cậu vắng vẻ đấy."
"Đúng là rất nhàm chán." Hạ Tang gục xuống bàn, tiếp tục luyện chữ: "Tớ bắt đầu hiểu lời mẹ tớ nói rồi đấy, bà ấy nhìn người rất chuẩn."
Lúc này, Hứa Thiến thở phì phò đi đến cửa lớp, hét lên với Hạ Tang: "Hạ Tang, cậu ra đây cho tôi!"
Hạ Tang bị quấy rầy việc luyện chữ, bất mãn ngẩng đầu lên, nhìn về phía Hứa Thiến: "Có chuyện gì?"
Mắt Hứa Thiến đỏ hoe, cắn răng nói: "Chuyện buổi hòa nhạc Giáng sinh kia, cậu… Ra ngoài nói!"
Cô đi theo Hứa Thiến tới giữa hành lang không người.
Hứa Thiến quay đầu lại, hung tợn trợn mắt nhìn cô: "Nói không giữ lời! Không ngờ cậu lại là người như vậy!"
"Tôi làm gì mà nói không giữ lời?"
"Cậu hối hận, không muốn nhường suất tham gia buổi hòa nhạc cho tôi, thì cậu nói thẳng đi, mách lẻo với mẹ cậu, hay lắm hả! Hại tôi bị gọi tới phòng giáo vụ bị mắng te tua một trận."
Hạ Tang cau mày: "Tôi không nói chuyện này với bất kì ai, bao gồm cả mẹ tôi."
"Nực cười! Cậu không nói, chẳng lẽ là tôi nói à?"
"Tôi biết nặng nhẹ, sao có thể nói loại chuyện này cho người thứ ba biết chứ? Tôi chưa từng nói với bất kì ai hết." Hạ Tang nhìn thẳng vào mắt cô ta: "Cậu thì sao? Cậu nói với ai không?"
"Tôi..." Hứa Thiến chần chờ mấy giây: "Tôi chỉ nói chuyện này cho..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!