Kỳ Tiêu và các bạn đến KTV, trước đó đã nói sẽ chơi Halloween cả đêm, đến tầm mười một mười hai giờ, cậu ta thực sự cảm thấy trong lòng cáu kỉnh bực dọc, đến chào hỏi cũng không, đi đến bên đường chặn một chiếc taxi lại rồi về nhà.
Nửa tiếng sau, chiếc xe taxi dừng lại tại Khu sinh thái hồ Nam Khê.
Nơi đây là khu biệt thự giàu có ở thành phố Nam Khê.
Những căn biệt thự được bố trí thưa thớt, diện tích xanh hóa lớn, trước cửa là khu hồ nước, mỗi căn biệt thự đều sở hữu một chiếc du thuyền nhỏ, thường có mấy người trung niên ngồi câu cá trước cửa nhà.
Kỳ Tiêu bước vào một căn biệt thự sang trọng ở chính giữa khu hồ, người đi lên đón cậu ta chẳng phải là bố mẹ, mà là hai dì bảo mẫu trong nhà.
Từ khi cậu ta còn rất nhỏ, bố mẹ cậu ta đã ly hôn.
Bố cậu ta nhanh chóng kết hôn với một người phụ nữ khác, thậm chí còn đưa một đứa con riêng bằng tuổi cậu ta về ở trong nhà.
Mặc dù trong gia đình này, cậu ta chính là cậu ấm chân chính duy nhất, ngay đến mẹ kế cũng phải nói năng khép nép với cậu ta.
Thế nhưng Kỳ Tiêu tuyệt đối không giống với những gì người khác nghĩ….
Là hòn ngọc quý trong lòng bàn tay bố mẹ, được yêu thương cưng chiều mà lớn lên.
Ngược lại, bố không thương mẹ không yêu.
Đứa con riêng bị cả nhà chướng mắt kia, ít nhất cậu ta vẫn có mẹ ở bên cạnh, mẹ cậu ta còn trù tính đủ thứ cho cậu ta, mọi sự quan tâm và bảo vệ đều là thật lòng.
Nhưng Kỳ Tiêu thì sao….
Ngoại trừ cái danh xưng khảm vàng Cậu ấm của nhà họ Kỳ này ra thì cậu ta chẳng có gì cả.
Yêu cầu lớn nhất của bố đối với cậu ta chính là muốn cậu ta an phận thi lên đại học, đừng có làm cho ông mất mặt.
Kỳ Tiêu uể oải bước vào nhà, giày vứt bừa trên đất, dù gì cũng sẽ có dì bảo mẫu giúp cậu ta sắp xếp lại.
Trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng, người anh kế chẳng khác gì cái đinh trong mắt kia vẫn mặc bộ đồ hóa trang Zombie Halloween, đang đi về phía phòng tắm.
"Bố tôi đâu?" Cậu ta lạnh lùng hỏi.
"Thư phòng."
Kỳ Tiêu đi thẳng vào thư phòng.
Kỳ Mộ Đình mặc một chiếc áo len đơn giản nhưng cũng không mất đi cảm giác công việc, đang cúi người chăm sóc chậu thông xanh trên bàn.
"Bố."
Cậu ta vừa xưng hô như vậy, Kỳ Mộ Đình liền cứng rắn chất vấn: "Hôm qua anh dùng thẻ rút hơn 200000 tệ, mua cái gì?"
"À, mua vài đôi giày chơi bóng."
"Giày của anh chưa đủ nhiều à?"
Kỳ Tiêu nở nụ cười: "Tủ giày của con trai, lúc nào cũng là ít."
"Suốt ngày cà lơ phất phơ, tâm tư không đặt vào chuyện nghiêm túc, bố bảo anh học hành đàng hoàng thi vào đại học, khó vậy sao? Không đậu đại học trong nước thì bố bỏ tiền cho đi du học, anh cũng không vui.
anh nói thử xem, rốt cuộc anh đang nghĩ cái gì hả?"
"Ai bảo con thi không đậu chứ." Kỳ Tiêu tựa người lên cửa, tay nghịch lá của chậu cây thường xanh bên tường, nhíu mày nói: "Bố cứ đợi đó, con sẽ lấy về cho bố cái danh hiệu thủ khoa trong kỳ thi đại học."
"Anh có thể đậu được một trường chính quy là đã tốt lắm rồi." Kỳ Mộ Đình hừ lạnh một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!