Hạ Tang thử tránh một chút, kết quả tay anh nắm càng chặt hơn, thân thể cũng sát lại gần nhau một chút.
Cô nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh gần trong gang tấc, thân thể căng chặt lại, cũng chẳng dám đụng nữa.
Lông mi của cậu thiếu niên mỏng đổ xuống đôi mắt đen láy, ánh mắt dừng lại trên mặt cô, dịu dàng mà nóng bỏng.
Hơi thở toàn bộ đều là mùi bạc hà trên người anh.
Hô hấp Hạ Tang ngừng lại, tay cố gắng duỗi ra, không để phần nước gà đổ lên người anh, giống hệt một đứa ngốc, tùy ý anh muốn làm gì làm.
Thật ra Chu Cầm cũng chẳng có làm gì khác, chỉ là dùng ngón trỏ dính một chút thuốc mỡ mát mát bôi lên mặt cô, một vòng một vòng, vô cùng nghiêm túc.
Lòng bàn tay anh đầy những vết chai, cứng cứng, đụng vào làn da mềm mịn của cô, mỗi một cái chạm vào đều như có dòng điện lưu chạy qua, xúc cảm rất rõ ràng.
Đầu ngón tay lấy chút thuốc mỡ mát mát, hình như anh còn cảm thấy chưa đủ, lại móc thêm một chút thuốc nữa "để củng cố sức mạnh".
Tầm mắt Hạ Tang nhìn thẳng vào ngực anh, áo len màu xám trắng, chất lượng hình như không tốt lắm, có chỗ còn bị vón lại.
Dù thế, dáng người anh cũng hệt như giá móc quần áo, mặc đại cũng có thể mặc ra cảm giác được.
Cái vòng cổ hình chiếc lá lộ ra khỏi ngực, chói lọi, rất nóng mắt.
"Thở đi.
" Anh thản nhiên nói: "Coi chừng làm mình nghẹn chết đấy.
"
Lúc này Hạ Tang mới phản ứng lại, hít sâu một hơi, từ từ thở ra.
Khóe miệng Chu Cầm cong lên, cuối cùng cũng thả lòng cô ra.
Cô được tự do, như lò xo nhảy tránh xa anh, trên tay còn cầm một nửa chân gà đã nguội.
Ngoài cửa sổ mưa rơi rất nhỏ, một tầng sương trắng phủ lên trên mặt đất.
Tim Hạ Tang đập nhanh vô cùng, cô vẫn đứng vị trí số ba trong số hàng chục ứng cử viên, thi vào lớp chọn của trung học số 1 Nam Khê.
"Ăn mau đi.
" Vẻ mặt Chu Cầm vẫn rất vô tư: "Không còn sớm nữa.
"
Hạ Tang rầu rĩ không mở miệng, lại ăn thêm một cái chân gà mật ong khác, trong bụng trống trơn cũng thoáng có chút no, cô mới hỏi: "Cậu đối với cô gái nào cũng thế hả?"
"Cậu cảm thấy sao?"
Hạ Tang nhìn anh có chút bất mãn: "Không biết.
"
Chu Cầm vừa cười, vừa ghé sát vào cô, nhướng mi nói: "Cậu có biết lần đầu tiên cầm tay con gái, là cảm giác gì không?"
Hạ Tang lắc đầu.
"Ở mật thất "đêm kinh hoàng ở trường học", có người khách kéo lấy tay của tôi, cũng giống hệt như xúc tu của bạch tuộc, kéo cũng kéo chẳng ra, phải nắm chặt mười ngón tay tôi, mở miệng là "chị gái à em sợ bóng tối, chị gái mang theo em đi đi, xin chị gái đấy"…"
"…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!