Chương 22: _ Tri Kỷ

Căn nhà trống trải, đồ đạc trang trí với tông màu lạnh càng khiến căn phòng có vẻ áp lực và quạnh quẽ.

Trên đường về nhà, Hạ Tang đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý cho cơn giận của mẹ sau khi trở về.

Cô thay giày, đứng ở huyền quan không dám bước vào.

Đàm Cận ngồi trên ghế sô pha, mặt không biểu cảm nhìn cô, cũng chẳng nói lấy một lời.

Nhưng bầu không khí ngột ngạt này khiến cho Hạ Tang cảm thấy như chìm vào biển sâu.

Áp lực không thể chịu nổi dồn ép cô từ mọi hướng, làm cô khó thở, rồi sau đó lại khó có thể thoát ra.

Cô sắp không thể nào hít thở được nữa.

"Con đang đối nghịch với mẹ đấy à?" Đàm Cận bình tĩnh hỏi.

"Không phải vậy, con chỉ làm những gì mình coi là đúng…."

"Con thì biết cái gì là đúng cái gì là sai? Con mới bây lớn, ăn được bao nhiêu cơm?" Đàm Cận nói như nã pháo.

"Trung học số 13 là cái đám rác rưởi cặn bã gì mà con còn dám giao du với tụi nó hết lần này đến lần khác!"

"Trung học số 13 cũng có điểm tốt…."

"Ngây thơ!" Đàm Cận cắt ngang lời cô một cách quyết tuyệt.

"Mẹ làm chủ nhiệm nhiều năm như vậy rồi, dạng học sinh nào chưa có gặp qua? Mặc dù bây giờ tụi nó chưa phạm phải sai lầm nghiêm trọng gì, nhưng trộn lẫn trong cái môi trường đó của Trung học số 13 thì cũng đã quyết định trình độ và giới hạn của tụi nó rồi."

Hạ Tang nghiến răng nói: "Mẹ đây là phiến diện."

Đàm Cận cười khẩy, lắc đầu, nói: "Môi trường hoàn cảnh có ảnh hưởng bao nhiêu đến một con người mẹ chẳng cần phải nói.

Từ nhỏ đến lớn, mẹ đặt rất nhiều kỳ vọng vào con đều là vì hy vọng con có thể đứng đầu trong số bạn bè cùng lứa, được sống trong môi trường tốt nhất, tiếp xúc với những con người có phẩm chất cao."

"Tống Thanh Ngữ là người có phẩm chất cao sao? Vì ham muốn ích kỷ của mình mà không ngần ngại dối trá để hủy hoại tương lai người khác.

Đây là những con người có phẩm chất cao mà mẹ nói đấy à?"

"Đó chỉ là chuyện cỏn con chẳng đáng nhắc! Mẹ muốn con liều mình lao lên phía trước, tiếp xúc với nghệ thuật tao nhã, bước lên một đẳng cấp tốt hơn." Nét trào phúng lộ ra nơi đáy mắt Đàm Cận.

"Còn cái loại con gái ngu xuẩn như Tống Thanh Ngữ, nếu con cũng giống như nó thì mới thật sự là không cứu nổi."

Hạ Tang bị uất nghẹn đến không nói ra lời.

Cô không thể nói Đàm Cận sai, bởi vì đây là cách mà bà dạy cô suốt bao lâu nay, từ nhỏ đến lớn đều là như thế.

Gia đình bọn họ là một gia đình trung lưu, tuy không giàu có như Kỳ Tiêu nhưng cũng không phải là tầng dưới chót.

Tầng lớp mà Đàm Cận muốn Hạ Tang bước vào tuyệt đối không phải chỉ là về phương diện tiền bạc, mà đó là cái gọi là tầng lớp ưu tú, là nhóm người đứng đầu mọi lĩnh vực trong xã hội.

Hạ Tang có khả năng đó.

Cô biết, ngoại trừ con đường này ra thì không còn lựa chọn nào khác.

Nghĩ đến Chu Cầm, nghĩ đến sự ưu tú và nỗ lực của anh, Hạ Tang lại cảm thấy trong lòng nhói đau.

Ngay vào lúc này, Đàm Cận nhận được một cuộc điện thoại.

Sắc mặt bà thay đổi, thậm chí còn chưa kịp dặn dò cô mấy câu đã cầm túi vội vã rời kjori nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!