Chương 20: (Vô Đề)

Ban đêm sau khi kết thúc huấn luyện, khu phố ẩm thực trước cổng Trung học số 13 có không ít học sinh thể dục đến đây ăn khuya.

Toàn bộ khu phố đều vô cùng náo nhiệt, đèn đuốc sáng trưng.

Chu Cầm về nhà tắm rửa sạch sẽ, thay đổi quần áo mới, đi bộ đến quán ăn quen thuộc nhà mẹ Vương.

Quán ăn nằm giữa khu phố ẩm thực, trên tường nhà tuy đã phai màu theo năm tháng nhưng nhìn chung vãn rất sạch sẽ.

Việc kinh doanh làm ăn không tệ, chỗ ngồi lúc nào cũng kín học sinh trường Trung học số 13.

Nam sinh vừa ăn vừa nói chuyện trên trời dưới đất, nước miếng bay tứ tung.

Minh Tiêu và nhóm Lý Quyết xếp bốn cái bàn vuông nhỏ vào với nhau, miễn cưỡng làm thành một cái bàn lớn.

Nhóm thiếu niên cao lớn thu chân lại, uất ức mà ngồi trên cái ghế nhỏ, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tâm tình đang vui vẻ của bọn họ, gọi một bàn lớn đồ ăn khuya.

Thịt xào, ốc xào, cá nướng đậu, thỏ hầm…

Chu Cầm mang theo một thân khí lạnh của ban đêm, ngồi xuống cái ghế nhỏ giữa Minh Tiêu và Lý Quyết.

"Anh Cầm, chưa ăn tối phải không?" Mạc Tử Cường trong đội bóng rổ trường ngồi phía đối diện truyền chén qua cho anh: "Nhìn anh xem… gầy đi cả một vòng rồi, bên trong đó bọn họ không cho anh ăn cơm à?"

"Cho, nhưng cho đủ."

"Bảo sao anh Cầm lại thành thế này, đó không phải là lượng cơm cho người bình thường ăn đâu."

Chu Cầm rất gầy, sườn mặt còn hiện rõ đường cong rõ ràng, tóc cũng đã được cắt sát, càng lộ ra nét kiên cường, lộ ra nhiều sự cứng rắn, mạnh mẽ hơn.

Lý Quyết cầm lấy một chai Arctic Ocean (*) đứng lên, cảm khái nói: "Lần này anh Cầm có thể ra ngoài, đều là nhờ vào công lao của chị Tiêu và gái…"

(*) Arctic Ocean: một hãng nước ngọt của Trung Quốc.

Minh Tiêu trừng mắt liếc nhìn cậu ta một cái.

"Là công ít nhiều của chị Tiêu giúp đỡ chạy khắp nơi, còn mô phỏng theo chữ của anh Cầm… Nói như thế nào nhỉ, phụ nữ quả nhiên hiểu nhau nhất.

Vài thứ đơn giản thôi cũng đủ đánh gục lớp phòng bị của cô ta."

"Đồ uống bình thường cũng có thể cạy cái miệng chó của cậu phun ra lời say, đừng đẩy hết công lao lên đầu chị mày chứ." Minh Tiêu sợ cậu ta lỡ miệng, nói ra lời không nên nói, vội ngăn cản: "Đều là mọi người đồng tâm hiệp lực!"

"Không dám không dám! Vẫn là chị Tiêu lợi hại, phần công lao thất đức này, chị nhận đi, ha ha ha ha, không ai giành với chị đâu."

Minh Tiêu xem thường, quay sang nói: "Nhưng mà nói đến thất đức, chúng ta vẫn kém Tống Thanh Ngữ nhiều lắm, mang cái nồi lớn này ụp lên đầu Chu Cầm.

Chúng ta xứng gọi tên này sao, dùng ma pháp đánh bại ma pháp!"

"Đúng thế!" Đám nam sinh đứng lên, cụng ly với nhau: "Nào, dô!"

"Dô dô dô!"

Bởi vì lý do huấn luyện, tất cả mọi người đều không thể uống rượu, đồ uống cũng rất ít uống, cho nên đều là náo nhiệt ngoài miệng thôi, uống một ngụm cho hợp với tình cảnh.

Chu Cầm cầm một chai bia lên, rót đầy một cốc, nhìn Minh Tiêu nói: "Chị, lần này… cảm ơn chị."

Minh Tiêu biết Chu Cầm thật sự biết ơn mình, anh là người trọng tình nghĩa, chỉ một giọt nước nhỏ cũng là ân giúp đỡ, đại khái sẽ nhớ cả đời.

Cô cũng cầm lấy một chai Arctic Ocean, nói giỡn: "Được a, nếu cậu thật lòng muốn cảm ơn tôi, sau này làm công miễn phí cho tôi đi."

"Lời này…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!