Hơn nửa đêm, trời bất ngờ đổ mưa như trút nước, xua tan cái nóng đổ lửa của mùa hè, mang theo chút không khí mát mẻ của mùa thu.
Lá cây ở phương Nam xanh mướt quanh năm, được nước mưa cọ rửa đến sáng bóng.
Hạ Tang xách đàn violin ra khỏi phòng tập, bước qua con phố ướt nhẹp sau cơn mưa, vội vàng chạy tới cửa hàng tiện lợi.
Một tiếng "Tinh" vang lên, cửa tự động mở ra.
Chị gái bán hàng đang thành thạo rót nước dùng cho món Oden của Nhật Bản, Hạ Tang nhận ra, cô ấy là nhân viên bán hàng tối qua.
Cô vội vàng tiến lên kể rõ tình huống, nói xin lỗi muốn thanh toán bù.
"À, không cần đâu."
Nhân viên bán hàng đặt nước dùng xuống, nói: "Cái cậu đẹp trai hôm qua đã trả tiền giúp em rồi."
Hạ Tang sửng sốt, hỏi: "Ai cơ ạ?"
"Là người có sẹo trên trán ấy, cậu đó không phải bạn em à?"
"Không, không phải ạ"
Nhân viên bán hàng nhún vai, tiếp tục rót nước dùng: "Dù sao cũng đã trả tiền giúp em rồi."
"Vậy cậu ấy có để lại lời nhắn gì không ạ, hoặc là cách liên lạc cũng được, để em trả tiền lại cho cậu ấy."
"Không có."
Hạ Tang ra khỏi cửa hàng tiện lợi, trong lòng có phần áy náy, thầm mắng bản thân vì tối qua mắc phải lỗi ngu ngốc.
Đúng như lời anh nói, cho dù cả trường Trung học số 13 đều là côn đồ ác ôn thì cũng không đến nỗi ra tay ngay ngoài đường, cô sợ cái gì chứ!
Còn để người ta trả tiền băng vệ sinh cho cô.
Nếu điều này bị truyền ra ngoài, Hạ Tang cảm thấy bản thân quê tới chết mất.
Đúng lúc này, Kỳ Tiêu gửi thời gian và địa chỉ cho cô——
1:30 chiều, quảng trường Thời Đại, quán Bảy Đêm Tra Án.
Hạ Tang xem giờ, sau đó gửi tin nhắn cho bà Đàm, nói một chút buổi trưa có hẹn đi dạo phố với mấy người Giả Trăn Trăn, Đoàn Thời Âm, buổi trưa sẽ ăn cơm ở ngoài.
Bởi vì chuyện của Tống Thanh Ngữ, bà Đàm bận đến sứt đầu mẻ trán, vì thế cũng không hỏi nhiều, chỉ dặn Hạ Tang không nên đi ăn thực phẩm rác rưởi ở bên ngoài.
Hạ Tang thở phào nhẹ nhõm.
Có lúc cô lại hi vọng mẹ bận bịu một chút, như vậy gánh nặng đè ở trong lòng cô sẽ giảm đi rất nhiều.
Cô bắt xe đi tới quảng trường Thời Đại.
Bên ngoài trung tâm thương mại ở quảng trường là một thiên đường buôn bán hình tròn, tầng một là đủ loại quán ăn nhỏ bán thức ăn ngon, tầng hai tầng ba mở cửa hàng làm móng, trò chơi kẻ sát nhân bí ẩn*, mật thất khủn. g bố và đủ loại cửa hàng vui chơi khác, rất nhiều người trẻ tuổi dừng lại đi loanh quanh ở đây.
*trò chơi kẻ sát nhân bí ẩn (): là một trò chơi người thật đóng mà gần đây đã trở nên phổ biến ở Trung Quốc.
Người chơi sẽ nhập vai trong kịch bản và tìm ra kẻ sát nhân trong kịch bản thông qua việc thăm dò và thảo luận.
Hạ Tang đi dạo thiên đường thức ăn ngon ở tầng một, chuẩn bị tìm bừa một quán nhỏ để ngồi xuống ăn chút gì đó, chờ đám Kỳ Tiêu tới.
Xung quanh có rất nhiều cửa hàng ăn uống, cửa hàng bánh kếp kiểu Trung Quốc, cửa hàng bán thức ăn nóng và cửa hàng bán thịt nướng kiểu Hàn kiểu Nhật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!