Hạ Tang ra ngoài quán "Trốn thoát khỏi mật thất kỳ lạ".
Gió thổi qua, đáy mắt cô chợt đau xót vô cùng.
Không sai, cô đã cố hết sức rồi.
Cô không phải bạn gái của Chu Cầm, cũng chẳng phải bạn bè của anh, có thể vì anh mà làm đến mức này, theo lời Minh Tiêu nói thì đã hết lòng rồi.
Cô nhìn bầu trời âm u phía xa, cảm giác mây đen đang phủ kín trên đầu cô, không một kẽ hở, vô lực giãy dụa.
Cô nghiêng đầu, nhìn về phía Tống Thanh Ngữ bên cạnh.
Tống Thanh Ngữ quấn một cái khăn nhung màu trắng, dung nhan trên mặt vô cùng tinh xảo, mỗi lớp lông mi đều được chau chuốt tỉ mỉ, xinh đẹp hệt như búp bê.
Cô ta nhìn ánh đèn neon trên phố Thiên, lên tiếng: "Đã lâu chưa vui vẻ như thế này rồi, ha ha ha.
Hứa Thiến, trước đó cậu bắt tớ đến bằng được, còn không tiếc lời đe doạ tớ.
Tớ còn nghĩ không biết cậu có bệnh gì, phá đảo mật thất có gì vui, không ngờ đúng là thú vị thật đấy."
Hứa Thiến hừ lạnh: "Có tớ chơi lẻ thay, cậu vui là phải rồi."
Tống Thanh Ngữ tựa hồ nhìn ra ánh mắt tuyệt vọng của Hạ Tang, quay đầu liếc nhìn cô một cái: "Cậu nhìn tôi như thế làm gì?"
Khóe miệng Hạ Tang cong lên một nụ cười thê lương: "Tống Thanh Ngữ, hôm nay cậu chơi rất vui, phải không?"
"Phải."
"Vậy cậu dùng lời nói dối để phá hủy tương lai của một người đang không ngừng nỗ lực và cố gắng, có phải cũng cảm thấy vui vẻ giống thế không?"
Mặc dù Hạ Tang đang cười, nhưng trong con ngươi tối đen của cô còn cất giấu một tia hung ác.
Cô muốn thả con mãnh thú hung ác trong lòng của mình ra, để xé rách vẻ mặt giả nhân giả nghĩa của người trước mặt, cắn xé linh hồn của cô ta.
Nhưng chút lý trí còn sót lại trong đầu, đã ngăn cản cô nói ra câu đó.
Chưa đủ, mới chỉ cố gắng hết mình thì chưa đủ, phải không tiếc mọi thủ đoạn để đạt được ước nguyện nữa.
Cô chưa bao giờ giống như anh, dồn mọi tâm huyết để hoàn thành một việc, cho nên mới chỉ dừng lại ở vị trí thứ hai.
Cho dù chỉ có một lần này, Hạ Tang cũng muốn chiến đấu đến cùng, dồn hết toàn lực để làm tốt chuyện này!
Cô khôi phục tâm trạng, nói: "Tôi mời mọi người uống trà sữa."
"Bây giờ sao?"
Tống Thanh Ngữ nhìn đồng hồ: "Nhưng tôi phải trở về bây giờ, bố mẹ tôi nói phải về nhà trước khi trời tối."
"Uống ly trà sữa cũng không làm chậm trễ đâu, chúng ta đến tiệm gần thôi."
Hạ Tang nói xong, quét mắt qua Hứa Thiến.
Tuy Hứa Thiến không biết Hạ Tang muốn làm cái gì, nhưng vì buổi nhạc hội cuối năm, cô ta buộc phải liều mình.
"May quá, tớ đang khát chết đi được đây.
Hiếm khi có dịp Hạ Tang chủ động mời khách, đi thôi, đi uống trà sữa!" Hứa Thiến kéo tay Tống Thanh Ngữ, lôi cô ta vào thang máy.
Tống Thanh Ngữ bất đắc dĩ gật đầu: "Vậy đi nhanh nhé, lái xe đang đợi ở bãi đậu xe rồi, không về muộn được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!