Chương 16: Hợp Tác

Hạ Tang lật vài tờ giấy khen, phát hiện không chỉ có bằng khen Toán học, còn có cả Vật lý và các môn khoa học khác, tất cả đều là những môn thi đấu quan trọng nhất.

Người như Chu Cầm, tuyệt đối là đối thủ cạnh tranh mà Hạ Tang sợ nhất khi còn nhỏ.

Bất kể có cố gắng bao nhiêu, cũng không thể vượt qua thiên phú.

Mà tất cả đống bằng khen này, giống như đều ngưng lại ở khoảng thời gian năm năm trước, suy tính không sai thì là vào đầu năm cấp hai.

"Tiểu Tang, em thấy cái này có được không?" Minh Tiêu lên tiếng, cắt đứt mạch suy nghĩ của cô, từ bàn học lấy ra một cuốn vở bài tập ngập tràn công thức vật lý.

Hạ Tang lướt qua, nói: "Tốt nhất là nhiều chữ Hán một chút."

Nói xong, cô cất giấy khen ngay ngắn vào vị trí ban đầu, sau đó tìm một cuốn vở viết văn.

Tùy tiện lục lọi một chút, thì thấy bài văn mẫu cho kỳ thi Đại học của anh.

Toàn bộ đều dày đặc chữ viết rắn rỏi và mạnh mẽ của anh.

"Cái này là được."

"Tốt quá." Minh Tiêu thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Một quyển có đủ không, hay là tìm thêm máy quyển khác?"

Hạ Tang lật tới lật lui một hồi, bên trong quyển vở dày này đều đã tràn ngập văn chương.

"Đủ rồi."

Trước khi rời đi, Hạ Tang chú ý đến chiếc dây chuyền bạc hình lá cây treo trên giá cạnh cửa, giống y như đúc chiếc mà cô thấy anh đeo hằng ngày trên cổ.

Cô dứt khoát cầm theo chiếc vòng cổ hình lá cây đó.

Lúc lên xe bus trở về, Hạ Tang vẫn luôn vuốt phẳng chiếc vòng cổ hình lá cây kia.

Lá cây dài bằng khoảng ngón trỏ, phiến lá tựa như cánh chim bồ câu, sáng bóng lại dịu dàng, chắc là thường xuyên được anh cầm trong tay chơi.

Thật không giống với những chiếc vòng cổ khác.

Minh Tiêu thấy Hạ Tang nhìn chằm chằm vào chiếc vòng cổ, tò mò hỏi: "Em thích cái này sao?"

"Không phải, em thấy cậu ấy thường đeo nó."

"Cậu ấy à, hai năm trước lần đầu tiên nhận được tiền lương ở chỗ chị, đã đi mua chiếc vòng này."

Minh Tiêu cười nói: "Vài trăm tệ đấy, cũng là lần đầu tiên cậu ấy bỏ ra nhiều tiền như thế để mua một chiếc vòng cổ."

Hạ Tang nghe xong, không nhịn được mà nở nụ cười: "Dùng tiền tự mình kiếm được để mua thứ mình thích, chắc chắn rất có cảm giác thành tựu."

"Em không biết thôi, người như cậu ấy rất tiết kiệm! Bọn chị đều cho rằng, cậu ấy từ chối lời tỏ tình của nhiều nữ sinh như vậy, chỉ có một nguyên nhân, đó là ngại tiêu tiền! Có một lần ấn tượng sâu sắc nhất là khi cậu ấy đi bán cá cho siêu thị, cậu ấy nhìn chằm chằm vào bụng con cá trắng ấy nửa ngày trời mới xuống tay, khiến cho siêu thị bất lực trực tiếp giảm giá 50%."

Minh Tiêu nói: "Cậu ấy có thể bỏ tiền ra mua những thứ vô dụng như thế này, cũng là rất hiếm."

Hạ Tang dừng một chút, do dự hỏi: "Chị Minh Tiêu, nếu em lấy chiếc dây chuyền này tặng cho người khác, cậu ấy… có tức giận không?"

Minh Tiêu kinh ngạc nói: "Đây là chiếc vòng đã qua sử dụng, lại còn rất cũ, em muốn tặng nó cho ai?"

"Tống Thanh Ngữ."

Minh Tiêu liếc qua vẻ mặt bình tĩnh của Hạ Tang, sững sờ rất lâu, giống như dần mường tượng được ý đồ của cô.

Cô ấy giữ chặt tay Hạ Tang, kinh ngạc hỏi: "Không phải chứ! Em muốn dùng cái này, để lừa cô ta sửa lời khai?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!