Chương 15: Giải Thưởng

Sau giờ cơm chiều, theo thường lệ bà Đàm lấy điện thoại ra lướt Weibo.

Bà lướt Weibo có lý do riêng của mình, bình thường sẽ không đọc tin tức giải trí hay xã hội, mà đặc biệt theo dõi tin tức về Trung học số 1 và Trung học số 13 Nam Khê.

Đây là thói quen được dưỡng trong vài năm, cũng trong lúc vô tình, bà theo dõi trang tin tức về Trung học số 1, bên trong đấy có rất nhiều chuyện mà nhiều giáo viên không biết được.

Giống như mới mở ra một cánh cửa lớn dẫn đến thế giới mới.

Từ đó về sau, Trung học số 1 có gió thổi cỏ lay gì đấy, đều không thể nào qua được mắt bà.

Trung học số 13 cách Trung học số 1 một khu phố, cho nên hoạt động trạng thái của hai trường, bà đều sẽ chú ý.

Nhất là gần đây, chuyện của Tống Thanh Ngữ càng làm bà càng lướt Weibo thường xuyên hơn.

Bất kể có bất cứ nguy hiểm nào, đều phải bóp ch. ết từ trong trứng nước.

Trong lúc vô tình Hạ Tang đi qua phía sau lưng bà Đàm, vô tình nhìn thấy trên màn hình điện thoại của bà, đúng lúc là hình chụp lúc Chu Cầm bị cảnh sát đưa đi khỏi trường Trung học số 13.

Vì thế cô cũng ngồi bên cạnh bà Đàm, không chút để ý cũng lấy điện thoại ra.

Đàm Cận thấy thế, lập tức nói: "Bây giờ còn sớm, đến phòng luyện đàn đi."

Hạ Tang tùy ý làm ra dáng vẻ nói chuyện phiếm: "Mẹ, con vừa mới tan học ra, nhìn thấy trước cổng trường Trung học số 13 có xe cảnh sát, là chuyện liên quan đến Tống Thanh Ngữ sao?"

"Chuyện này chẳng có liên quan gì đến con, đều không thể chạy thoát khỏi quy định pháp luật." Đàm Cậm dùng giọng điệu cảnh cao nói với Hạ Tang: "Lưu manh ở Trung học số 13 này, dính vào bọn họ thì cả đời coi như chấm dứt.

Vận khí Tống Thanh Ngữ tốt, may là cảnh sát đuổi đến kịp thời.

Nếu không, không biết hậu quả lớn đến mức nào.

Lại nói, không biết có thể nói là đụng trúng vận khí tốt không."

"Trung học số 13 cũng không phải mọi người đều xấu mà."

Hạ Tang thật cẩn thận nói: "Giống như nam sinh Tống Thanh Ngữ theo đuổi kia đấy, cũng rất là vô tội đấy, cậu ấy rõ ràng chẳng ở hiện trường còn gì."

"Con biết cái gì?" Bà Đàm thấy con gái mình thế mà lại giải vây cho người của Trung học số 13, nâng cao giọng nói, "Trung học số mười ba chẳng ai tốt cả, Tống Thanh Ngữ chính là bị những người này liên hợp lại lừa đấy."

"Rõ ràng là cô ta chủ động theo đuổi người ta, kết quả ra việc này, thì nam sinh kia bị liên lụy vào, cũng rất vô tội đấy."

Vẻ mặt Đàm Cận nghiêm túc lên: "Con chỉ biết cậu ta vô tội sao? Ở trường Trung học số 13 này, đều là những kẻ học không được ở trường khác, hoặc là bị phạt tội phải chuyển trường, cũng không phải học sinh tốt gì, còn có đầy thói hư tật xấu."

"…"

Thật ra Hạ Tang thầm nghĩ muốn nói bóng nói gió để từ miệng mẹ mình biết được thêm càng nhiều chi tiết trong vụ án này, nhưng bây giờ xem ra, Đàm Cận mắc bệnh thành tích vô cùng nặng, căn bệnh đó dường như đã cắm rễ thật sâu vào trong tư tưởng của bà.

"Mặc kệ là thế nào, chuyện này đều do Tống Thanh Ngữ khơi mào." Hạ Tang chán nản nói: "Bản thân cô ta cũng phải có trách nhiệm."

"Thật ra Tống Thanh Ngữ bị người ta lừa gạt, bây giờ cô ta cũng đã chịu một bài học rồi, trường học đương nhiên phải bảo vệ cho cô ta." Đàm Cận cảnh cáo nói: "Con phải coi đó như lời cảnh cáo, đừng dùng cách này để tiếp xúc với người không đứng đắn."

Hạ Tang ra vẻ hiểu chuyện gật đầu, thử hỏi: "Mẹ, mẹ đã từng nghĩ đến, có khi nào Tống Thanh Ngữ nói dối hay chưa? Ví dụ như người gọi cho cô ta là kẻ khác, nhưng cô ta…"

Đối với suy đoán đó, dường như Đàm Cận cũng cảm thấy kinh ngạc, chỉ khoát tay nói: "Đây là chuyện của cảnh sát và pháp luật, chức trách của mẹ là bảo vệ học sinh mình."

"Trường học nên để cho bác sĩ tâm lý đến nói chuyện nhiều với Tống Thanh Ngữ, khai thông cho cô ta, nếu như cô ta nói dối…"

Đàm Cận liếc mắt nhìn Hạ Tang một cái, nghiêm khắc nói: "Bây giờ trạng thái của Tống Thanh Ngữ rất tốt, thi tuần, thi tháng, thành tích của nó đều vượt qua con.

Bây giờ con phải lo cho bản thân mình, e là không nên để ý đến vấn đề sức khỏe của nó đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!