Chương 14: Lựa Chọn

Chu Cầm rút đuôi dao găm cắm trên bóng rổ ra, mũi dao sắc nhọn đã cắt đứt đôi tên của anh.

Đèn trần chiếu xuống, lưỡi dao tỏa ra một thứ ánh sáng lạnh lùng.

Lý Quyết chửi ẩm lên nói: "Ông nội nó! Là đứa nào xấu xa thế chứ, dám giở trò sau lưng! Có gan thì đến trước mặt anh Cầm đi này, mặt đối mặt xem nào!"

Trong phòng thay đồ không ai đáp lại.

Lúc bọn họ đến đây, trái bóng rổ có cắm dao này đã xuất hiện ngay trên ghế giữa phòng thay quần áo rồi đấy chứ.

Vừa chói lại lại có tính uy hiếp.

Thật ra Chu Cầm không e ngại con dao găm này, chỉ là có chút đau lòng với trái bóng rổ hai năm của mình thôi.

Mặt ngoài bóng rổ rất sạch sẽ, chắc chắn là đã có người bỏ lòng ra lau qua cho nó.

Chu Cầm đã đại khái đoán được ai là chủ nhân của con dao găm này rồi.

Xem ra cũng chỉ có cậu ta thôi, vẫn thiếu kiên nhẫn hệt như năm đó, nhưng mà anh cũng chỉ tùy tiện nói mấy câu với cô gái cậu ta thích thôi, cậu ta đã đỏ mắt đâm vào vách tường rồi, dùng thủ đoạn ngây thơ của mấy học sinh tiểu học này đi uy hiếp anh.

Cầm dao đến dọa anh, coi như có bản lĩnh lớn đấy.

Mũi dao găm trong ngón tay anh linh hoạt co co duỗi duỗi, anh giơ tay lên, cười nói: "Con dao nhỏ này, ai muốn, giá khởi điểm là 500."

Người trong nghề đều đã nhìn qua, cảm nhận lưỡi dao này là đồ cổ, giá cả tuyệt đối trên 2000.

Bắt đầu có người ra giá…

"Tớ muốn!"

"Anh Cầm, đưa cho em đi."

"Tớ lấy 600."

"Nghĩ gì thế, 800, anh Cầm, 800 cho em đi!"

Tuy Chu Cầm mất một trái bóng rổ, nhưng buôn bán lại lời 1000 tệ, cũng rất vừa lòng.

Cậu mang theo trái bóng đã xì hơi ra khỏi sân vận động, Lý Quyết nhìn anh giơ ngón cái lên: "Anh Cầm, anh thật giỏi đấy, có thể nắm chắc thời cơ kinh doanh trong thời điểm chết người này."

Chu Cầm liếc mắt nhìn cậu ta một cái: "Cái này thì tính là thời điểm chết người gì chứ."

Nhiều lắm là biểu diễn nghệ thuật thôi.

Còn động đến pháp luật trong xã hội, không ai quan tâm đến bối cảnh, tên tiểu tử Kỳ Tiêu kia cũng chẳng dám ở trước mặt anh mà giương nanh múa vuốt.

Kỳ Tiêu sống trong tháp ngà voi, bị bảo bọc trong tầng tầng lớp lớp tơ mà gia đình phun ra để che chở, không có nhiều kiến thức trong cái xã hội chân chính này, là bầu không khí không lành mạnh.

Nhưng Chu Cầm đã gặp qua, cho nên anh không thấy sợ.

"Anh Cầm, trái bóng này của anh đã nát thành như thế, ném đi, không phải chúng ta mới buôn bán lời 1000 sao, chúng ta đi chọn trái tốt nhất."

Lý Quyết nói xong thì muốn đoạt lấy trái bóng hư trong tay anh, lại không ngờ Chu Cầm giơ cao tay lên, không để cậu ta đụng được tới.

"Không phải chứ, anh còn giữ nữa à?"

Chu Cầm mang theo trái bóng rổ đã được lau chùi sạch sẽ, sáng bóng trên tay, có chút luyến tiếc, thuận miệng nói: "Nhớ tình bạn cũ, không muốn vứt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!