Chương 134: Phiên Ngoại Bánh Bao Nhỏ

Chu Ngộ Thu nhũ danh tên là Mạt Mạt, nghe nói lúc đặt tên, bố đã muốn đặt tên cho cô bé là Cuối Tuần, bởi vì cuối tuần là ngày nghỉ, người trưởng thành đều thích cuối tuần.

Sau khi cô bé đến nhà trẻ, thì cô bé cũng rất thích ngày cuối tuần.

Sau này bé hỏi các giáo viên ở nhà trẻ, các chú ở nhóm lập trình trong công ty bố, còn có các dì lao công trong công ty, bọn họ đều nói thích cuối tuần.

Được nhiều người thích như thế, là một chuyện vô cùng vui vẻ.

Vì thế Chu Ngộ Thu khóc lóc ầm ĩ, nhất định muốn bố mẹ phải sửa lại tên cho cô bé, sửa thành tên Chu Mạt Mạt.

Bố không vui, nói tên Chu Ngộ Thu này có rất nhiều kỷ niệm và ý nghĩa, bởi vì bố và mẹ gặp nhau vào ngày đó, một năm bốn mùa đẹp nhất chính là mùa thu.

Đó là mùa hoàng hôn lá rụng, là mùa mà mọi thứ đều trở nên đúng lúc.

Cũng là một mùa buồn nhất, bởi vì lúc bố gặp mẹ là lúc cuộc đời bố tăm tối nhất.

Sau đó Chu Ngộ Thu lại đi tìm mẹ mình, mẹ bé nói, cái mùa đó cũng chính là lúc mờ mịt nhất trong cuộc đời bà.

Chu Ngộ Thu nghe bố và mẹ đều nói như thế, không tránh khỏi có chút cảm giác mâu thuẫn đối với mùa thu, không thích mùa thu, càng không thích cái tên này, cho nên quyết định tự đổi tên mình thành Chu Mạt Mạt.

Chu Mạt Mạt rất hay, mọi người đều thích.

Chu Mạt Mạt có được một gia đình hạnh phúc nhất trên thế giới, bố và mẹ đều rất yêu thương bé nhưng mà trong cái nhà này, bố mãi mãi đặt mẹ ở vị trí đầu tiên, còn cô bé sẽ ở vị trí thứ hai.

Nhưng mà cũng không sao, bé cũng chẳng thèm đâu bởi vì mẹ của bé chính là Hạ Tang, là người mẹ tốt nhất thế giới.

Bà dịu dàng, xinh đẹp, lương thiện lại thông minh… Chu Mạt Mạt dùng cái đầu nhỏ của mình nghĩ ra được những từ ngữ xinh đẹp nhất để diễn tả cũng chẳng thể nào diễn tả được hết vẻ đẹp của mẹ cả.

Ngoại trừ lần đó ra, bé cũng được ông bà yêu thương nữa.

Ông bà cũng rất cưng chiều bé, thậm chí còn vô cùng cưng chiều luôn, muốn cái gì được cái đấy, búp bê, xe đồ chơi, bây giờ cũng không đếm được bé có bao nhiêu cái váy đẹp đâu…

Mà bà ngoại lại nghiêm khắc hơn nhiều, luôn dạy bé rất nhiều đạo lý, còn luôn gọi điện hỏi thành tích của bé.

Tuy bà ngoại nghiêm khắc nhưng Chu Mạt Mạt vẫn thích bà hơn một chút.

Mỗi năm vào nghỉ đông và nghỉ hè, dù sao cũng sẽ trở về thành phố Nam Khê để thăm ông bà ngoại, ở cùng với hai người năm bữa nửa tháng.

Nghỉ hè năm mười tuổi, bởi vì bố phải đi công tác, tình cờ là mẹ cũng có một buổi biểu diễn đã lên kế hoạch từ lâu, bà ngoại đã cố ý đến thành phố Đông Hải đón bé về chơi với ông bà.

"Về nhà với bà ngoại, không được gây chuyện, không được ầm ĩ đòi ăn kẹo, không được nửa đêm canh ba mà lại thỏa sức mà hát hò làm ồn đến hàng xóm.

" Chu Cầm đeo túi xách nhỏ lên lưng của bé con, đưa cô ra sân bay.

Đàm Cận thấy dáng vẻ dông dài của anh, cũng kéo cô gái nhỏ qua: "Được rồi được rồi, con về đi, con bé cũng đâu phải lần đầu tiên đến nhà mẹ chơi đâu, dặn dò gì nhiều như thế, cũng phải nói, trẻ con ăn kẹo thì có sao, con làm bố không thể độc đoán như thế.

"

"Mẹ, mẹ nhìn mấy cái răng thiếu thốn của con bé kìa.

"

Chu Mạt Mạt cười hì hì, lộ ra chiếc răng còn thiếu bên trái, vô cùng đáng yêu.

Đàm Cận nhìn kỹ răng của cô gái nhỏ: "Ôi, thế này thì không được, phải chăm sóc kỹ đấy.

"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!