Buổi tối, Lý Quyết nằm ở trên giường, Hứa Thiến mát
-xa cơ bắp cứng đờ giúp anh.
Người khác thấy vận động viên có sức khỏe rất tốt, nhưng thật ra chỉ có bọn họ biết, vận động quá nhiều chính là một kiểu làm tổn thương cơ thể một cách nghiêm trọng.
Hằng ngày Hứa Thiến sẽ dùng kĩ thuật mát
-xa ốc chuyên nghiệp để giúp anh thả lỏng các cơ bắp cứng đờ ở khắp người, khiến anh có thể thoải mái hơn một chút.
Lý Quyết nằm ở trên đùi cô, chăm chú nhìn cô không chớp mắt.
Cô mặc áo hai dây rộng thùng thình và quần đùi ở nhà, búi tóc ra sau đầu, có mấy sợi tóc tóc mai lòa xòa xõa xuống bên tai, dưới sự bao phủ của ánh đèn dịu nhẹ vào ban đêm, cô trông vừa xuề xòa lại vừa quyến rũ.
Dưới thắt lưng nhỏ nhắn, rõ ràng cô không mặc áo lót, Lý Quyết nhìn mà máu nóng cuồn cuộn.
Hứa Thiến thấy đáy mắt của người đàn ông lộ rõ vẻ ham muốn, cô xoay người lại, lấy một chiếc áo khoác ra khỏi tủ quần áo rồi mặc vào, nói: "Nghĩ cũng đừng nghĩ."
Lý Quyết ôm cô, ngã xuống chiếc giường êm ái, ra sức làm nũng: "Bé cưng ơi, hai ngày rồi, hôm nay muốn được ngủ "mặn" cơ."
"Anh là vận động viên." Hứa Thiến nói bằng lời lẽ chính đáng: "Hơn nữa còn là cầu thủ nổi tiếng, chẳng lẽ anh muốn bất lực ở trên sân vận động, sau đó được lên hot search dày đặc vào ngày hôm sau là anh túng dục quá độ à?"
"Sức khỏe của anh không có vấn đề gì."
"Như vậy cũng không được."
Lúc vừa mới ở bên nhau, ngày nào Lý Quyết cũng tới tìm cô, thật sự rất điên cuồng, lúc nào cũng phải sau nửa đêm mới có thể từ từ ngủ thiếp đi.
Sau đó, Hứa Thiến phát hiện, thế mà có lần chân tên này lại còn run lên khi đi xuống tầng…
Cô nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, đi xin tư vấn của bác sĩ chuyên khoa, bởi vì vận động viên phải huấn luyện cơ thể với cường độ cao mỗi ngày nên tần suất tốt nhất là khống khế ở mức hai lần một tuần, như vậy mới tốt cho sức khỏe.
Vì thế, cho dù Lý Quyết có làm nũng chơi xấu giả vờ giận dỗi như thế nào thì cô cũng đều thờ ơ, nghiêm khắc thực hiện chế độ hai lần một tuần.
Đương nhiên Lý Quyết cũng không miễn cưỡng cô, chỉ ôm cô khi ngủ.
Nửa tiếng sau, Hứa Thiến mở mắt ra: "Cưng ơi, em không ngủ được."
"Tại sao?"
"Bởi vì anh cứ lật qua lật lại ấy."
"..."
"Đừng trở mình nữa, khó chịu thì đi tắm nước lạnh đi."
"Em tàn nhẫn thật đấy."
"Ai bảo anh là vận động viên chứ."
"Chọn nhầm nghề nghiệp, hối hận cả đời."
Hứa Thiến bật cười, xoay người hôn lên trán anh: "Mau ngủ đi, ngoan."
Lý Quyết ôm chặt lấy cô, vùi đầu vào nơi ấy của cô: "Không ngủ được, kể lại cho anh nghe về mấy lần xem mắt của em trong mấy năm nay."
Hứa Thiến cảm thấy hơi bất ngờ: "Anh có hứng thú với những thứ này à?"
"Anh có hứng thứ với tất cả mọi thứ của em, mấy năm vắng mặt này, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều nói cho anh nghe đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!