Chương 13: Dao Găm

Cửa thang máy mở ra, Hạ Tang ôm bóng rổ bước ra ngoài.

Đứng trên hành lang rộng rãi và sáng sủa, lại không biết nên làm sao mới được.

Bóng rổ này tuyệt đối không thể mang về nhà, một khi mở cửa sẽ bị Đàm Cận phát hiện.

Cô vừa mới đứng ở dưới lầu tiểu khu lưỡng lự hết một lúc, muốn tìm một chỗ thích hợp giấu bóng đi.

Nhưng mà tìm một lúc lâu, cũng chẳng tìm được chỗ nào thích hợp cả.

Thật ra bụi hoa, đống cỏ khô thì có rất nhiều, nhưng các dì quét dọn trong tiểu khu đã được huấn luyện bài bản hết, về phương diện vệ sinh không nói, khẽ hở ở gạch men cũng không có một hạt bụi, rất sạch sẽ, trong bụi cỏ cũng sẽ không thể nhìn thấy chó mèo nào.

Bất luận là Hạ Tang giấu bóng ở chỗ nào, nhất định đều sẽ bị tìm thấy.

Thật là hao tổn tâm trí nha.

Cô suy nghĩ một lát, cứ trước hết đặt bóng ở ngoài tủ đựng giày trước cửa, chuẩn bị đợi đến tối Đàm Cận ngủ say thì lại trộm mang bóng về phòng của mình sau.

Lúc vào cửa, Đàm Cận đang đứng trên ban công nghe điện thoại, giống như nghe nhắc đến tên Tống Thanh Ngữ, còn chuyện đang xử lý nữa.

"Mẹ, con đã về."

Đàm Cận dùng ánh mắt ý bảo Hạ Tang uống hết ly sữa nóng trên bàn.

Thật ra Hạ Tang vô cùng chán ghét mùi vị sữa bò, nhất là sữa nóng, nó làm cô buồn nôn.

Nhưng vì tránh cãi nhau, cô vẫn bưng sữa lên uống, cố nén cảm giác ghê tởm mà uống hết xuống.

Sau khi uống xong, cô trở về phòng ôn tập lại bài, một bên lại chú ý đến động tĩnh phòng bên cạnh.

Chừng mười giờ, Đàm Cận cũng về phòng nghỉ ngơi.

Hạ Tang kiên nhẫn đợi thêm nửa tiếng nữa, mới dám rón rén ra khỏi cửa phòng, giống như làm kẻ trộm, nhẹ nhàng mở cửa chống trộm trong nhà ra.

Bóng rổ vẫn còn im lặng nằm trong tủ để giày, vô cùng bẩn bụi, cùng với một tủ âm tường màu trắng phong cách Châu Âu thật sự không hợp chút nào.

Hạ Tang ôm lấy quả bóng, dùng tốc độ nhanh nhất bước đến trăm mét, tiến cái "vèo" về phòng.

Khóa trái cửa, viên đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng có thể rơi xuống đất.

Bóng rổ được cô đặt trên tấm thảm màu trắng sữa, cô thoải mái vỗ vỗ lên lớp da sần sùi bên ngoài, cảm thán nói: "Vì mang mày về nhà, mà tao đã trả giá nhiều lắm đấy."

Nhưng mà, mặc dù cô bỏ nhiều tâm tư vào việc này, nhưng trong lòng lại cảm thấy rất thích.

Bởi vì không thể làm những chuyện không được Đàm Cận cho phép, giống như vừa mới bị bắt uống cho xong ly sữa khi nãy.

Hạ Tang ôm lấy bóng rổ vào nhà vệ sinh, cô không biết bóng rổ có thể dùng nước giặt quần áo để làm sạch nó không, để chắc chắn cô chỉ cầm lấy một khăn tay tiêu độc cẩn thận lau sạch mặt bên ngoài.

Mặt ngồi của bóng rổ bị che phủ một lớp bụi bẩn, nhưng không phải rất bẩn, ít nhất so với đôi giày của nam sinh trong lớp thì bóng rổ này sạch hơn nhiều, nhìn ra được, chủ nhân của nó thật sự rất quý nó, mỗi ngày đều lau chùi.

Hạ Tang còn nghiêm túc lau sạch đến mức bên ngoài bóng không còn dính hạt bụi nào, lộ ra màu cam đậm vốn có.

Lúc này, trên bàn uống nước điện thoại "ting" một tiếng, Chu Cầm gửi tin nhắn đến…

"Anh có nhìn thấy bóng của tôi không?"

Hạ Tang mặc một bộ tiểu bạch thỏ, mang dép lê giẫm lên trên bóng rổ, cười trả lời lại: "Không có."

Chu Cầm: "Bóng mất rồi, có thể quên trên xe buýt mất rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!