"Tang Tang, truyền cho tôi."
Thiếu niên đang đứng ở vị trí ba điểm, nhìn cô giơ tay lên.
Hạ Tang do dự một chút, đặt đàn violin qua một bên, ôm bóng tiến vào sân bóng rổ, máy móc chuyền qua chỗ Chu Cầm.
Cánh tay cô không có lực, bóng rổ còn ném chưa đến nửa mét, đã rớt trên mặt đất.
Chu Cầm nghiêng đầu nhìn cô: "Cậu cũng yếu thật đấy!"
"Tôi vốn không muốn chơi."
Hạ Tang chẳng có chút hứng thú nào, chán nản nói: "Tôi chưa từng chạm vào bóng rổ."
"Bạn trai trong đội bóng rổ, sao không đưa cậu đi chơi cùng?"
Nói xong, anh đi tới nhặt bóng, lấy đà dùng ba ngón tay ném vào rổ.
"Đó không phải bạn trai tôi.
"
Hạ Tang mất kiên nhẫn nói: "Tôi không muốn giải thích lần nữa!"
"Đi.
" Chu Cầm mang bóng chạy chậm đến cạnh cô, dịu dàng ném bóng rổ sang: "Cậu ta không đưa cậu theo thì tôi dạy cậu."
"Tôi không muốn học.
" Hạ Tang đang ôm bóng, giọng nói buồn buồn nói: "Cũng không có hứng thú với chuyện này."
"Vậy cậu hứng thú với cái gì?" Chu Cầm nhìn đàn violin cạnh đường biên bóng rổ: "Đàn sao?"
"Cũng không.
" Hạ Tang phủ định theo bản năng.
Anh ôm cánh tay, liếc mắt nhìn cô, thấy trong mắt cô gái chứa vài phần phản nghịch, có chút nghiền ngẫm: "Đến chơi chút đi."
Hạ Tang muốn từ chối, Chu Cầm lại đoạt lấy bóng trong tay cô, thuận tiện đánh qua người cô, mang theo chút khiêu khích.
Hạ Tang tức giận hô lên: "Làm gì đấy!"
"Đồ ngốc, đến đoạt bóng đi chứ."
"Tôi không chơi đâu."
Cô vỗ vỗ lớp bụi trên tay, xoay người muốn đi, Chu Cầm ôm bóng chạy đến, cố ý vỗ bóng trước mặt cô.
Hạ Tang làm bộ không nhìn thấy anh, bản thân không quay đầu nhìn xuống đất đi về phía trước, nhưng ánh mắt lại dõi theo anh, thừa dịp anh chưa dùng hết sức, chạy qua đoạt lấy bóng rổ trên tay anh, ôm vào lòng bỏ chạy, vừa chạy vừa quay đầu nhìn anh, cười nói…
"Cướp được rồi, tôi thắng!"
Chu Cầm đứng thẳng người lại, trong đáy mắt mang theo chút bất đắc dĩ, vốn dĩ còn muốn nói "cậu phạm quy", nhưng nhìn thấy cô hòa lấy ánh nắng chiều, cười rạng rỡ một cách ngốc nghếch bèn thôi.
Bỗng nhiên Chu Cầm có cảm giác, mặc kệ đống quy tắc chết tiệt kia đi.
Cậu chạy qua, giả vờ chặn lại tư thế của cô: "Có thể ném bóng vào rổ, mới tính là cậu thắng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!