Chương 10: Từ Chối

[ Bạn đã chụp ảnh "Chu Cầm".

]   

Hạ Tang ôm lấy di động nhảy lên giường, kêu lên "ui" một tiếng.

Nhưng cũng may, Chu Cầm không trả lời tin nhắn của cô, chắc là không có chú ý đến tại sao cô lại "chụp hình."

Hạ Tang nhẹ nhàng thở ra, cảm thấy tính năng này của Wechat hết sức ngu ngốc.

Nếu người nghiên cứu các tính năng không nghĩ ra được tính năng mới, chi bằng đừng làm gì hết, đỡ phải làm ra một tính năng kỳ kỳ quái quái này, khiến người ta cảm thấy xấu hổ.

Tiếng cãi vã phòng bên cạnh đã dừng, Hạ Tang cũng không biết sao bố mẹ cô đột nhiên trở nên an tĩnh đến thế, nhưng cô cũng không muốn để tâm đến.

Làm xong bài tập về nhà đã mười hai giờ, cô vội vàng tắm qua không gội đầu, thầm nghĩ ngày mai sẽ dậy sớm rồi gội sau, bây giờ muốn chui vào trong chăn ngủ một giấc.

Chuẩn bị tiến vào giấc mộng đẹp, bỗng nhiên di động rung lên.

Cô thấy thông báo Wechat gửi đến một tin nhắn, là từ Chu Cầm.

"Cậu xem vòng bạn bè của tôi?"

"…"

Hạ Tang lập tức trở nên tỉnh táo, nhanh chóng ngồi dậy, nói: "Không có, không cẩn thận ấn nhầm thôi!"

"À."

Chu Cầm cũng không nói gì thêm.

Hạ Tang nhìn đồng hồ ở góc trên cùng bên phải, bây giờ đã mười hai giờ rưỡi, cô xuất phát từ thói xã giao lễ phép, hỏi: "Cậu vẫn thức đêm học bài sao?"

"Ai cũng giống cậu sao, cô gái ngoan." Chu Cầm đi vào phòng thay đồ, cởi áo xong, đầu ngón tay nhanh thoăn thoắt gõ chữ: "Vừa mới từ mật thất ra."

"Cậu cũng thích chơi mật thất sao, khuya như vậy còn đi chơi?" Hạ Tang nhìn bóng đêm dày đậm ngoài cửa sổ: "Hiện tại đã sắp một giờ rồi."

Chu Cầm lau lớp hóa trang trắng bệch như quỷ trên mặt, co giãn cánh tay mệt nhừ, xương cốt kêu lên răng rắc, anh trả lời: "Chơi đêm sẽ có cảm giác hơn."

Hạ Tang gửi cho anh biểu tượng cảm xúc thán phục.

Ra khỏi phòng thay đồ, giọng Minh Tiêu truyền đến: "Chu Cầm, tiền hôm nay tôi kết toán cho cậu, nhận lấy kiểm một chút."

Anh nói: "Được."

Điện thoại báo tin, nhận được 200 tệ tiền thù lao Minh Tiêu chuyển đến.

Sau khi Chu Cầm xác nhận tiền chuyển khoản xong, mới nói chuyện phiếm với Hạ Tang: "Ngày mai mời cậu uống trà sữa."

"Không cần đâu." Hạ Tang từ chối theo bản năng: "Chúng tôi tan học muộn."

Hạ Tang: "Ngủ đây!"

"Ừm."

Cậu do dự một lúc thật lâu, rồi xóa hai chữ "ngủ ngon" đi.

Hai ngày sau, Chu Cầm bị mời đến phòng Giáo vụ, nơi mà không biết cậu đã đến bao nhiêu lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!