Chủ nhiệm lớp là thầy Hà lộ ra khuôn mặt nghiêm nghị, đứng ít nhất hai phút trên bục giảng mới có người lục tục phát hiện ra ông.
Người đầu tiên phát hiện ra chủ nhiệm lớp nhấc chân đá về phía bạn cùng bàn của mình, người đang khoác lác đến mức nước miếng văng tung tóe.
Trong nháy mắt, cả lớp trở nên tĩnh lặng, bầu không khí náo nhiệt như chợ bán thức ăn chợt lắng xuống thành Đại lễ đường Nhân dân Bắc Kinh.
Hàng phía sau có một nam sinh đang quay sách, vẻ mặt đầy kiêu ngạo, cứ như thể kỹ thuật sống này khiến cậu ta trở nên vô cùng lợi hại.
Mãi đến khi quyển sách mà cậu ta xoay tròn bằng đầu ngón tay suốt năm phút liên tục bị miếng lau bảng đen đánh bay ra ngoài.
"Đậu!"
Cậu ta đang định chửi ầm lên, nhưng vừa quay đầu lại thì đối diện với ánh mắt âm u của thầy Hà
- chủ nhiệm lớp.
Cậu ta sợ tới mức hồn bay phách lạc: "Đậu… là một loài thực vật."
Đôi mắt đen tối sau mắt kính của thầy Hà quét qua quét lại toàn bộ lớp học.
Toàn thể học sinh không biết phải làm gì, chỉ cảm thấy có chút áp lực, tựa như một đêm trước khi cơn bão ập đến.
"Hạ Tang." Thầy Hà bỗng lên tiếng.
Trái tim của Hạ Tang, người ngồi ở dãy phía trước đập thình thịch, giật mình thốt lên: "Dạ!"
"Dạ cái gì mà dạ." Thầy tức giận chỉ vào miếng lau bảng trên mặt đất: "Đi nhặt về cho tôi."
"Dạ..."
Hạ Tang lập tức thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn đi tới hàng phía sau của lớp học, nhặt miếng lau bảng về.
Lúc này, thầy Hà mới chậm rãi mở miệng——
"Dù sao, hiện tại tôi chẳng quản nổi các cô các cậu."
Lại nữa rồi, lời dạo đầu quen thuộc đó.
Hạ Tang nhặt miếng lau bảng về, cẩn thận đặt bên cạnh bục giảng.
Thấy Hà tiếp tục nói——
"Có phải tôi đã từng nhắc nhở rồi không, tan học thì phải về nhà ngay, không được la cà dọc đường, làm cái này cái kia, càng không được đến gần đám côn đồ ở trường Trung học số 13 kế bên! Cô cậu coi lời tôi nói như gió thoảng bên tai đúng không!"
Những lời này lập tức khiến mọi người liên tưởng đến một số chuyện xảy ra dạo gần đây, bọn họ bắt đầu lén lút nghị luận——
"Xem ra là chắc như đinh đóng cột rồi!"
"Chắc thế rồi, Tống Thanh Ngữ đã bao nhiêu ngày không tới trường cơ chứ."
"Cảnh sát cũng tới trường thăm hỏi điều tra còn gì."
Các bạn học xung quanh tựa hồ đều biết rõ đầu đuôi, duy nhất Hạ Tang mơ hồ không hiểu.
Cô dò hỏi bạn cùng bàn: "Chuyện gì thế?"
"Tống Thanh Ngữ lớp A2." Giả Trăn Trăn ghé sát vào tai cô, nhỏ giọng nói: "Nghe nói cậu ta theo đuổi lão đại nào đó ở trường Trung học số 13 kế bên, điên cuồng bám theo hơn ba tháng, nhưng người ta nào có để tâm tới cậu ta.
Kết quả là sau đó, không biết xảy ra chuyện gì, cậu ta bị đám côn đồ của trường Trung học số 13 lừa đến quán bar, chuốc rất nhiều rượu, và rồi…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!