Không gian của căn phòng này rất lớn, khiến nó giống như là một sảnh tiếp khách hoàn chỉnh, có sô pha, có bàn trà, còn có khu ăn uống chuyên dụng.
Cắt xong bánh kem, mọi người lần lượt tặng quà rồi chúc mừng, vừa ăn vừa nói chuyện.
Không biết là ai bắt đầu nói về đề tài yêu đương này.
Bạn gái của hai bạn học nam cũng là diễn viên, chẳng qua đều không nổi danh.
Bạn học nữ 1 trêu ghẹo nói: "Hai người tính khi nào thì công khai?"
Bạn học nam 1 nói: "Yêu đương là chuyện của hai người, mình cảm thấy không cần thiết phải đem lên mạng."
Bạn học nam 2 nói: "Người đại diện của mình không cho phép công khai."
Bạn học nữ 1 nói: "Vậy không phải bạn gái của cậu sẽ thiệt thòi lắm sao?"
Bạn gái của bạn học nam 2 nói một cách đầy thấu hiểu: "Mình không thèm để ý."
Nữ đồng học 1 bắt đầu thắc mắc không biết còn ai ở đây đang yêu đương mà không công khai hay không.
Trong đó có hai bạn học nữ có bạn trai, nhưng lại không dẫn người theo.
Hỏi đến Quý Thiển Ngưng, Quý Thiển Ngưng cười nói: "Mình chỉ muốn chuyên tâm đóng phim, trước mắt không có hứng thú đối với chuyện yêu đương."
Cô vừa dứt lời, liền nghe được một tiếng hừ lạnh đầy khinh thường, dựa vào âm thanh mà tìm thì thấy Trương Vũ Phi đang trợn trắng mắt mà nhìn.
Trương Vũ Phi vừa liếc vừa nói: "Thật dối trá."
Quý Thiển Ngưng nhíu mày.
"Uh, Vũ Phi nói chuyện tương đối thẳng thắng, Thiển Ngưng cũng đừng để ý." Lưu Vũ Tình nói: "Thật ra mình cảm thấy không yêu đương cũng rất bình thường mà, sự nghiệp của diễn viên nữ ngắn hơn nam diễn viên nhiều, đương nhiên là phải nắm chặt thời gian đóng nhiều phim hơn.
Thiển Ngưng, có chí khí."
Quý Thiển Ngưng nhận lấy lời khen ngợi này, cười với Lưu Vũ Tình, nhưng trong lòng thầm tặng Trương Vũ Phi ba chữ kia.
Cô không nghĩ là Trương Vũ Phi nói năng thẳng tính đơn giản như vậy, xem thái độ cùng giọng điệu của đối phương thì hình như là ám chỉ điều gì đó.
Bởi vì mới xuất viện nên Quý Thiển Ngưng không thể uống rượu, chỉ có thể uống nước trái cây.
Nước trái cây là vừa mới ép, đặt trên quầy bar, lúc cô qua đó lấy xong chuẩn bị trở về thì đụng phải Trương Vũ Phi.
Quý Thiển Ngưng tính coi như không thấy, nhưng ánh mắt đối phương mang theo sự chán ghét cùng khinh thường làm cô rất khó chịu, nên cô dừng bước, dùng âm thanh mà chỉ có hai người nghe được, hỏi: "Vừa nãy cô có gì?"
"Có ý gì thì trong lòng cô tự rõ." Trương Vũ Phi khoanh tay lại, dùng lỗ mũi mà nhìn cô, "Tôi thật sự không hiểu, tôi đã nói với Vũ Tình đến vậy rồi mà sao cậu ấy vẫn mời loại người như cô tới tham gia tiệc sinh nhật chứ."
Quả nhiên không phải là cô nghĩ nhiều, Trương Vũ Phi chính là cố ý nhắm vào cô.
Quý Thiển Ngưng nỗ lực kiềm nén tức giận, hỏi: "Người như tôi thì sao?"
Cô cố gắng giữ bình tĩnh, bởi vì không muốn khiến Lưu Vũ Tình khó xử.
Trương Vũ Phi lại như là mèo hoang bị giẫm phải đuôi, lông mao cả người dựng đứng, quát lên: "Cô chính là kẻ thứ ba không biết xấu hổ chen chân vào chuyện tình của người khác!"
Bên kia mọi người đang hoà thuận vui vẻ liền nhất trí nhìn qua đây."Tình huống gì vậy?"
"Sao lại ầm ĩ rồi?"
Lưu Vũ Tình thấy tình hình không đúng, là người đầu tiên chạy tới, xen vào giữa hai cô: "Vũ Phi, cậu làm gì vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!