Sau kỳ nghỉ Tết Nguyên đán, Thẩm Băng Đàn lại đến công ty làm việc như thường lệ.
Vừa sáng sớm bước vào phòng thư ký, các đồng nghiệp đều đang thảo luận về bữa tiệc đón giao thừa năm nay của đài truyền hình Trường Hoàn, cũng như những tin tức lớn nóng sốt trong làng giải trí hai ngày qua.
Thẩm Băng Đàn mở cửa đi vào. Mọi người đồng loạt nhìn về phía này, không khí nhất thời trở nên tĩnh lặng.
Khuôn mặt các đồng nghiệp đều lộ rõ vẻ bối rối, không được tự nhiên khi bị bắt quả tang đang nói xấu sau lưng người khác.
Thẩm Băng Đàn khẽ gật đầu, chào buổi sáng rồi ngồi vào bàn làm việc.
Dương Hiên bàn bên cạnh đi tới nói: "Bọn tôi vừa bàn tán với nhau về hot search trên Weibo hai ngày nay đó, hoá ra cô là con gái của Lục Kế Thần à, cô khiêm tốn quá, mọi người hoàn toàn không ngờ tới."
Thẩm Băng Đàn mở máy tính, đăng nhập vào phần mềm làm việc.
Dương Hiên vẫn nói bên tai: "Nhưng ngẫm lại cũng đúng thôi, năng lực của cô xuất chúng như vậy, có ba là Lục Kế Thần cũng chẳng có gì lạ cả."
Một số đồng nghiệp khác cũng tụ tập xung quanh.
Phạm Dương tiếp lời Dương Hiên: "Theo tôi được biết, Lục Kế Thần chưa bao giờ phát biểu bất kỳ ngôn luận nào trên Weibo ngoại trừ việc tuyên truyền công khai cần thiết. Lần này, để làm sáng tỏ dư luận liên quan tới cô, ông ấy liền công khai thừa nhận cô là con gái mình, xem ra ông ấy rất quan tâm đến cô đấy, có một vị Thiên vương như Lục Kế Thần làm cha, cũng quá hạnh phúc đi!"
"Không đúng!" Lưu Tuấn nhớ tới điều gì đó, đột nhiên nhìn về phía Thẩm Băng Đàn, "Cô là con gái của Lục Kế Thần, vậy tại sao trước đây lại sống trong khu chung cư sinh viên ở ngõ hẻm Tây Hạng? Chẳng lẽ trước đó hai người thất lạc, bây giờ mới nhận lại nhau?"
Phạm Dương cũng gật đầu theo: "Đúng đúng đúng, trên mạng cũng có rất nhiều người ngờ vực, nhưng những chủ đề này đều bị đội quan hệ công chúng của Lục Kế Thần trấn áp, cho nên hiệu ứng không lớn."
Cậu ta tò mò nhìn Thẩm Băng Đàn, "Rốt cuộc chuyện giữa cô và Lục Kế Thần có uẩn khúc gì vậy, kể cho chúng tôi nghe đi?"
Thẩm Băng Đàn xem như đã nhìn ra, kẻ hóng hớt thì không phân biệt giới tính.
Ai nói chỉ có phụ nữ trời sinh mới thích buôn chuyện, mấy anh trai trong phòng thư ký cũng có trí tò mò lớn quá trời.
Bình thường trong văn phòng mọi người rất hòa thuận với nhau, cô biết ai cũng không có ý gì xấu, nghĩ đi nghĩ lại cô thuận miệng nói: "Đại khái chính là lúc nhỏ tôi không cẩn thận bị lạc mất, bây giờ vừa tìm lại được, chỉ đơn giản vậy thôi."
Dương Hiên lại hỏi: "Vậy trong bữa tiệc đêm giao thừa lần này cô biểu diễn tốt như vậy, sau này nhất định sẽ tập trung vào vũ đạo nhỉ. Liệu có khi nào cô sẽ không ở lại công ty này quá lâu không?"
Dương Hiên nhắc tới chuyện này, trên mặt mọi người đều có vẻ không nỡ.
Ngoài Tiết Văn, trong phòng thư ký chỉ có một cô gái duy nhất là Thẩm Băng Đàn, lại còn là mỹ nữ hàng đầu, tuy bình thường ít nói nhưng không có đồng nghiệp nào không thích cô cả.
Chưa kể những điều khác thì chỉ cần Thẩm Băng Đàn mỗi ngày ngồi vào bàn làm việc của mình, mọi người đều sẽ có tâm trạng vui vẻ khi làm việc.
Nếu sau này Thẩm Băng Đàn rời đi, văn phòng này sẽ rất buồn tẻ vô vị đi rất nhiều.
Thẩm Băng Đàn bị một đám người vây quanh, lại đối mặt với câu hỏi này, cô đột nhiên có cảm giác như đang bị phỏng vấn.
Cô mím môi: "Tôi sẽ ở lại thêm vài tháng nữa, đợi khi nào ra trường sắp tốt nghiệp có thể tôi sẽ nghỉ việc."
Trong hai ngày qua, các đoàn đội và nhà sản xuất đã bắt đầu lần lượt rục rịch liên hệ với Thẩm Băng Đàn.
Nhưng cô cảm thấy, lúc trước mình đã chọn đại học A, bây giờ chỉ còn nửa năm nữa là tốt nghiệp, cô vẫn phải lấy bằng tốt nghiệp đã.
Ngày trước cô suýt chút nữa không thể lấy được bằng đại học.
Có thể vào đại học A đều là nhờ Tần Hoài Sơ nhiều lần trắc trở mới giúp cô có được cơ hội theo học, cho dù sau này cô có tiếp tục nhảy múa thì cũng không thể để việc học của mình bị lãng phí.
Trợ lý Tề mở cửa phòng thư ký đi vào: "Mọi người đang nói cái gì thế, Phạm Dương, đã dọn sạch phòng họp chưa? Lát nữa Tần tổng sẽ triệu tập cuộc họp thường kỳ với lãnh đạo cấp cao đấy, nhanh chóng kiểm tra xem có còn vấn đề gì hay không đi. Lưu Tuấn, đã in tài liệu cuộc họp ra chưa? Mau đi in nhanh. Dương Hiên, cậu chuẩn bị nước và cà phê lãnh đạo."
Trợ lý Tề vừa lên tiếng, mọi người đều gạt mọi lời bàn tán hóng hớt sang một bên, lập tức ai vào chỗ nấy, văn phòng thư ký bận rộn như đi đánh trận.
Trợ lý Tề đi tới, lúc nói với Thẩm Băng Đàn thì cung kính không ít: "Cô đi dọn dẹp phòng làm việc của tổng giám đốc nhé, có được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!