Rèm trên ban công chưa kéo, ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn đường bên ngoài lọt vào, mơ hồ phác họa ra đường nét của đồ đạc trong phòng khách.
Thẩm Băng Đàn đi đến bàn ăn, bày nến rồi dùng bật lửa thắp một ngọn.
Tần Hoài Sơ đứng cách đó không xa nhìn cô.
Ánh nến từ từ chiếu sáng căn phòng, chiếu lên gương mặt thanh tú dịu dàng của cô, mái tóc dài mềm mại mượt mà.
Trên bàn ăn đặt một chiếc bình, bên trong cắm những đoá hoa hướng dương tươi tắn, tựa như những vầng mặt trời vàng rực, tràn đầy sức sống.
Bên cạnh bày biện một bàn toàn những món ăn thịnh soạn, xung quanh điểm xuyết những cánh hoa hướng dương, món nào cũng là món anh thích.
Thẩm Băng Đàn nghiêng người về phía trước, ghép nến thành hình trái tim.
Khi từng ngọn nến được thắp lên, phòng khách hoàn toàn sáng bừng, xung quanh tràn ngập không khí ấm áp.
Tần Hoài Sơ dựa vào lưng ghế sô pha, chỉ chăm chú nhìn bóng dáng bận rộn của cô, hồi lâu không lên tiếng.
Thẩm Băng Đàn bày xong nến, khá hài lòng với kiệt tác của mình.
Cô nhìn về phía Tần Hoài Sơ: "Em làm xong rồi, sao anh chưa tới đây ngồi đi?"
Tần Hoài Sơ thu hồi vẻ phức tạp trong mắt, khẽ khàng đáp lại.
Anh vào bếp rửa tay, kéo ghế ra ngồi đối diện cô.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, anh mơ hồ đoán ra được điều gì đó, đôi môi mỏng mấp máy nhưng chần chừ muốn nói lại thôi.
Im lặng một lúc, anh nhìn sang với vẻ mặt nửa đùa nửa thật: "Hôm nay là ngày đặc biệt gì à? Sao lại tổ chức hoành tráng vậy?"
Thẩm Băng Đàn suy nghĩ một chút, nói: "Nói cho anh biết trước cũng được, để anh chuẩn bị sẵn tâm lý."
Cô cẩn thận khẽ di chuyển mấy ngọn nến, chỉ vào hình trái tim, "Tối nay, em định tỏ tình với anh."
Cô nói rất bình tĩnh, vẻ mặt Tần Hoài Sơ khựng lại, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú.
Thẩm Băng Đàn chỉ vào những đoá hướng dương trong bình: "Em đặc biệt chọn hoa này cho anh đấy. Hoa hướng dương hay còn gọi là hoa mặt trời, chuyển động theo mặt trời, mọc về hướng mặt trời. Em nghĩ loài hoa này rất giống anh, những loài hoa khác trong cửa tiệm không sao sánh bằng. Anh có thích không?"
Tần Hoài Sơ nhìn bó hoa, đầu ngón tay vuốt ve những cánh hoa mỏng manh, lẩm bẩm câu cô vừa nói: "Tỏ tình?"
"Ôi trời!" Thẩm Băng Đàn kêu lên một tiếng, chạy vào phòng bếp, "Suýt chút nữa em quên mất rượu đấy."
Ánh mắt Tần Hoài Sơ dõi theo bóng lưng cô, không biết nghĩ tới điều gì, nhưng trong ánh mắt tựa hồ có một tia thâm trầm không thể diễn tả.
Thẩm Băng Đàn lấy một chai rượu vang đỏ từ trong tủ lạnh ra và hai chiếc ly.
Chất lỏng màu đỏ rượu trượt dọc theo thành ly, tạo nên những gợn sóng nhỏ, đung đưa nhè nhẹ dưới ánh nến.
Cô đưa ly cho Tần Hoài Sơ, thấy anh chỉ mải nhìn mình không nói, tưởng anh đang căng thẳng, cô liền an ủi: "Anh đừng căng thẳng, chỉ là tỏ tình thôi, anh chỉ cần nghe em nói là được."
Thẩm Băng Đàn cụng ly với anh, ngửa cổ uống cạn ly rượu.
Có lẽ vì uống rượu khiến người ta bạo dạn hơn nên không quá khó khăn để nói ra những lời đã chuẩn bị từ trước: "Tần Hoài Sơ, hai chúng ta là bạn học từ hồi mẫu giáo, tiểu học và cấp hai, cấp ba cũng học chung trường, thường xuyên gặp nhau."
"Em vẫn nhớ hồi còn học mẫu giáo, mỗi lần nhà trường tổ chức hoạt động dành cho ba mẹ và con cái, đều yêu cầu phụ huynh phải tham gia, em luôn chỉ có một mình. Những đứa trẻ xấu tính trong lớp bắt nạt em, cười nhạo em, nhưng anh thì luôn bảo vệ em. Dù bình thường em không nói lời nào, nhưng thực chất em vẫn luôn ghi nhớ trong lòng."
"Mặc dù tiểu học và cấp hai chúng ta không tiếp xúc với nhau, nhưng em biết anh, bên cạnh anh luôn có rất nhiều người vây quanh. Đôi khi em thường tự hỏi, trên thế giới này sao lại có người như anh nhỉ, tựa như mặt trăng được muôn sao vây quanh, tỏa sáng rực rỡ, như thể tất cả mọi thứ tốt đẹp trên đời đều vì anh mà tồn tại."
Sắc mặt cô hơi ủ rũ, trên mặt mang theo chút tự giễu, "Nhưng sao trên thế giới lại còn có người giống như em, ba không biết ở đâu, mẹ có cũng như không. Em không dám kết bạn, sợ người ta cho rằng em khác người, quái gở, sợ bọn họ nói em là đứa con hoang, nhìn em bằng ánh mắt khác lạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!