Chương 23: (Vô Đề)

Điện thoại gọi rất lâu, nhưng ngoài dự liệu không có ai bắt máy, không biết tại sao.

Dũng khí mà Thẩm Băng Đàn vừa khơi dậy dần dần biến mất, cô dựa người trên lan can ban công, chìm trong suy nghĩ.

Trên thực tế, đến bây giờ cô vẫn không hiểu được tình cảm của Tần Hoài Sơ dành cho mình.

Năm đó khi cô đề nghị chia tay, Tần Hoài Sơ cũng không hề cố gắng níu kéo cô, thậm chí còn không hỏi lí do tại sao.

Chuyện này khiến cô có rất nhiều điều không chắc chắn.

Bao năm qua, cô đã giấu kín mọi nỗi bất an trong lòng, cố gắng không quan tâm đến.

Nhưng trên thực tế, nội tâm cô vừa hèn mọn lại nhạy cảm, Tần Hoài Sơ thậm chí còn không hỏi đã đồng ý chia tay, cô sao có thể không để ý một chút nào.

Căn bản cô cũng không biết Tần Hoài Sơ đang nghĩ gì.

Khi mới vào công ty, anh tỏ ra lạnh lùng xa cách, như thể không hề quen biết cô.

Mà bây giờ lại nói muốn ở bên cô một lần nữa.

Thẩm Băng Đàn cảm thấy mình rất thụ động, điều này khiến cô không có cảm giác an toàn.

Cô thở dài một hơi, cố gắng vứt bỏ những tạp niệm đó.

Đã quay về trường học, trước hết vẫn nên quên những chuyện này đi.

Ngày hôm sau, Thẩm Băng Đàn dậy sớm chạy ra sân thể dục chạy bộ và tập thể dục.

Khi ra khỏi sân thể dục, cô nhận được tin nhắn WeChat từ bạn cùng phòng nhờ mua bữa sáng, cô một mình đi bộ đến nhà ăn.

Trên đường đi, điện thoại di động đổ chuông, cô mở ra thì phát hiện là Tần Hoài Sơ gọi tới.

Thẩm Băng Đàn xoắn xuýt một chút rồi nghe máy.

Trong điện thoại truyền đến âm thanh của Tần Hoài Sơ, giọng điệu vẫn thoải mái tự nhiên như thường lệ, giống như không hề để tâm đến cuộc trò chuyện lần trước: "Em dậy rồi à?"

Thẩm Băng Đàn đáp: "Dậy từ sớm rồi, em vừa mới tập thể dục xong, đang định tới nhà ăn."

Tần Hoài Sơ nói: "Tối qua lúc em gọi điện cho anh thì anh đang họp, sau đó muộn quá rồi nên cũng không gọi lại cho em nữa, có chuyện gì vậy?"

Thẩm Băng Đàn bị hỏi thì nghẹn họng một chút, do dự, trong lòng có chút ảo não, đột nhiên không biết nên nói thế nào: "Cũng không có gì, chỉ là em về tới trường rồi thì hẳn là nên nói với anh một tiếng."

Cô dừng một chút rồi nói: "Thứ sáu này sau khi bảo vệ luận án xong em sẽ quay lại công ty."

"Được." Tần Hoài Sơ đáp lại, đợi một lát rồi mới hỏi, "Còn chuyện gì khác nữa không?"

Tay cầm điện thoại của Thẩm Băng Đàn khẽ siết chặt: "Tạm thời, vẫn chưa có."

Tần Hoài Sơ không nói thêm gì nữa, trực tiếp cúp máy.

Thẩm Băng Đàn đứng nguyên tại chỗ một lúc, sau đó thu lại vẻ ảm đạm trong mắt, đi về phía nhà ăn của trường.

Ăn xong đi ra, cô đi ngang qua hội trường ngay cổng vào thì thấy rất đông đúc náo nhiệt, có rất nhiều thầy cô và sinh viên đều đang ở đó.

Trước cửa hội trường có treo một tấm biểu ngữ, hóa ra đang có chương trình giao lưu học thuật.

Thẩm Băng Đàn nghi hoặc nhìn về phía đó, không thèm để tâm tiếp tục đi về phía ký túc xá.

"Thẩm Băng Đàn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!