Thẩm Băng Đàn kinh ngạc ngẩng đầu, trong lúc nhất thời cho là mình nghe lầm.
Tần Hoài Sơ nói: "Ban ngày vừa mới lên hot search, nếu như đêm nay em trở về có chuyện gì xảy ra, người làm ông chủ như tôi không phải nên chịu trách nhiệm sao?"
"Hiện tại tôi cũng không quá nổi tiếng như vậy nữa, bọn họ sẽ không nằm vùng quá muộn đâu."
Tần Hoài Sơ chưa kịp nói gì thì trợ lý Tề và Tiết Văn đã gõ cửa đi vào.
Tiết Văn nhìn thấy Thẩm Băng Đàn còn chưa tan làm, khá kinh ngạc: "Tiểu Thẩm còn chưa làm xong việc sao?"
Thẩm Băng Đàn: "Sắp xong rồi ạ."
Tiết Văn đi về phía Tần Hoài Sơ, thử nói tốt cho Thẩm Băng Đàn: "Tần tổng, công việc này tạm thời cũng không cần gấp lắm, Tiểu Thẩm là con gái, làm việc về quá muộn e là không an toàn."
Thẩm Băng Đàn vội nói: "Tần tổng đã cho phép em tan làm rồi ạ."
Lúc này Tiết Văn mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô đã bảo mà, cho dù trước kia Thẩm Băng Đàn có làm gì đi chăng nữa, sếp cũng sẽ không bao giờ ác độc đến mức đối xử quá khắc nghiệt với một thực tập sinh.
Thẩm Băng Đàn cúi người sắp xếp lại tài liệu, chuẩn bị thu dọn đồ đạc rời đi.
Trợ lý Tề nhìn Tần Hoài Sơ, rồi lại nhìn Thẩm Băng Đàn, đột nhiên nói: "Tiểu Thẩm bận đến giờ chắc cũng chưa ăn gì đâu nhỉ, chúng tôi với Tần tổng đang định đi ăn, hay là đi cùng nhau luôn đi."
"Tôi..." Thẩm Băng Đàn do dự, còn chưa nghĩ ra phải trả lời thế nào, Tần Hoài Sơ đã nghiêng đầu nhìn, "Cùng đi đi, em thu dọn đồ đạc đi."
Thấy Thẩm Băng Đàn vẫn ngơ ngác đứng đó, Tiết Văn vội vàng chạy tới kéo cô: "Còn đứng ngốc ở đấy làm gì, sếp thanh toán mà, ngu gì mà không đi, mau trở về văn phòng thư ký thu dọn đồ đạc của em đi."
Thẩm Băng Đàn cũng không có gì cần thu dọn, cô xách túi đi xuống lầu cùng nhóm người Tần Hoài Sơ.
Bốn người đến một nhà hàng gần công ty, là một nơi có kiến trúc cổ kính.
Chỗ này khá đông khách, vì đã đặt bàn từ trước nên nhân viên phục vụ trực tiếp mời họ vào phòng riêng trên tầng hai.
Đẩy cánh cửa trượt chạm khắc hoa văn ra, không gian bên trong rộng rãi, bức bình phong thêu tranh thuỷ mặc trông trang nhã yên tĩnh.
Hoa loa kèn tươi được bày dài dọc trên bờ khiến không gian càng trở nên tươi mát dễ chịu.
Trong tay mỗi người đều cầm thực đơn, Tiết Văn nói với Thẩm Băng Đàn: "Em đừng khách sáo, Tần tổng lúc riêng tư khá dễ gần, muốn ăn gì thì cứ gọi thoải mái nhé."
Thẩm Băng Đàn chỉ gọi một món chính, nói mình không đặc biệt muốn ăn thêm gì.
Tần Hoài Sơ nhìn thực đơn, một hơi gọi mấy món.
Khi đồ ăn được bưng ra, anh lại có vẻ như không muốn ăn, cứ ngồi đó mà không hề động đũa, chỉ nói với mọi người: "Đừng lãng phí, mọi người ăn nhiều một chút."
Tiết Văn nghe vậy, càng thêm nhiệt tình gắp thức ăn cho Thẩm Băng Đàn: "Nghe Tần tổng nói gì chưa, em gầy như vậy, càng phải ăn nhiều lên."
Bữa ăn đã gần xong, trong lòng Tiết Văn vẫn đang băn khoăn chuyện Thẩm Băng Đàn đắc tội với ông chủ ngày nhậm chức.
Tối nay thật hiếm hoi mới có một lần tụ tập ở đây, là cơ hội tốt để xoa dịu mối quan hệ của hai người.
Cô ấy suy nghĩ một lát rồi cười nói: "Tần tổng, tôi nghe nói Tiểu Thẩm hôm nhậm chức đã phạm phải một số sai lầm, xúc phạm tới anh, cô ấy chắc là vô ý thôi, nếu không thì nhân cơ hội này, để cô ấy dùng trà thay rượu xin lỗi anh nhé?"
Tiết Văn đẩy Thẩm Băng Đàn hai cái, liều mạng nháy mắt với cô.
Thẩm Băng Đàn không ngờ Tiết Văn lại đột nhiên nhắc đến chuyện này, sắc mặt cô hơi giật mình, động tác ăn cơm ngừng lại.
Chuyện hôm nhậm chức, quả thực cô còn chưa nói với Tần Hoài Sơ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!