Khương Tảo đặt điện thoại xuống, nhìn chiếc hộp trống rỗng kia, chuyện ở doanh trại Utopia đã trôi qua từ rất lâu rồi, lâu đến mức nếu Nhan Chân không nhắc, cô căn bản cũng chẳng nhớ ra.
Lúc đó mặc dù là bị ép buộc phải giả vờ thuận theo Thanh Sơn, nhưng đổi lại là cô, chắc cô cũng sẽ ghen tuông để tâm, vậy mà Văn Chiêu chưa bao giờ nhắc đến chuyện này với cô, dù chỉ một lần.
***
Mùa đông dài đằng đẵng lại đến.
Hiện nay trong thôn đã tự nuôi được gà, vịt, cá và các loại gia súc, cộng thêm mạng lưới giao hàng đường không đã thông suốt từ lâu, nên các cô không cần phải cách dăm bữa nửa tháng lại lên núi săn bắn nữa, chỉ thỉnh thoảng lên nhặt ít củi khô về nhóm lửa.
Văn Chiêu biết chân cô đi lại không tiện, nên lần nào cũng không yên tâm để cô đi cùng, nhưng Khương Tảo lại bảo hôm nay trời nắng đẹp cũng không có tuyết rơi, vừa hay ra ngoài vận động gân cốt một chút, đợi có tuyết rơi rồi thì không ra khỏi cửa nữa.
Nói hết lời, Văn Chiêu mới chịu đồng ý.
Hai người đeo gùi lên núi, mặc dù những năm qua Khương Tảo phục hồi khá tốt, nhưng trận chiến khốc liệt đó rốt cuộc đã tàn phá cơ thể cô, hai người vừa đi vừa nghỉ, mãi đến gần trưa mới đến được căn nhà gỗ nhỏ.
Căn nhà gỗ nhỏ đó vẫn ở đó, giờ đã trở thành nơi dừng chân nghỉ ngơi của dân trong thôn khi lên núi đốn củi.
Văn Chiêu đẩy cửa bước vào, mọi thứ vẫn như cũ.
Cô ấy giúp Khương Tảo đặt chiếc gùi xuống, rồi rót nước nóng từ bình giữ nhiệt đưa cho cô.
"Em nghỉ ngơi ở đây đi, uống chút nước nóng cho ấm người, chị đi nhặt thêm ít củi quanh đây rồi chúng ta về."
"Vâng, chị đừng đi xa quá nhé."
Khương Tảo gật đầu, nhìn cô ấy lại đeo gùi lên lưng.
Khi Văn Chiêu quay lại, trong tay cô ấy lại có thêm một bó hoa dại đủ màu sắc, trông rất đẹp mắt.
"Sao mùa này rồi mà vẫn còn hoa nở vậy, chị hái ở đâu thế?"
Văn Chiêu mỉm cười, cất hoa vào gùi của cô, phần củi nặng hơn tự mình đeo, gùi của Khương Tảo chỉ có nửa gùi củi.
"Ở ngay bờ suối nước nóng đấy, chỗ đó ấm áp."
Nhắc đến suối nước nóng, những ký ức xa xăm lại ùa về trong tâm trí.
Khương Tảo lập tức đỏ bừng hai má.
Hết cách rồi, lần đó thật sự quá ấn tượng.
Văn Chiêu nhìn quanh căn nhà gỗ nhỏ.
"Ừm... Tấm rèm cửa chị treo lên lần trước vẫn còn."
Khương Tảo không thể nhịn được nữa, bồi cho cô ấy một cước từ phía sau.
"Đừng nhìn nữa, về nhà thôi!"
Lúc hai người đi đến bờ suối, từ đằng xa nhìn thấy một cái bóng trắng từ trong rừng chạy ra, chạy đến bờ suối uống nước, vừa dè dặt uống nước vừa ngó nghiêng xung quanh.
Màu lông quen thuộc lập tức khiến Khương Tảo dừng bước, nhưng lát sau, cô liền nhận ra, đó không phải là sói tuyết.
Đó chỉ là một con sói con chưa trưởng thành.
Nhưng với màu lông giống hệt, có lẽ là hậu duệ của sói tuyết.
Văn Chiêu cũng nhìn thấy, mãi cho đến khi con sói con uống nước xong, lại chạy biến vào rừng, cô ấy mới nhẹ nhàng nắm lấy tay Khương Tảo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!