Khương Tảo xông vào nhà như một cơn gió, ném xe đạp xuống đất rồi lao vào bếp rót nước uống.
"Ôi trời, không phải đi lấy thuốc sao, sao quần áo lấm lem thế kia?"
Khương Tảo uống một hơi hết cả ca nước lọc mới thấy đỡ hơn: "Không lấy được thuốc, cháu bị ngã xe nên về trước."
Khương Ngũ Ni băm thớt thái rau ầm ầm.
"Bà đã bảo mà, về sớm thế này thì làm sao lấy được thuốc, còn không bằng để bà đi."
Khương Tảo không lên tiếng, ngồi trong sân lấy cồn i
-ốt sát trùng vết xước ở mắt cá chân.
Thấy cô như vậy, Khương Ngũ Ni càng nghĩ càng giận.
"Không phải, cái trạm y tế nằm ngay đấy, sao lại không lấy được thuốc về, còn làm mình ra nông nỗi này, xe tử tế không đi, cái xe đạp rách này của cháu vứt sớm đi cho rồi!"
"Bệnh viện đông người xếp hàng quá, xảy ra chút chuyện nên cháu về."
Khương Tảo nói qua loa, nhưng Khương Ngũ Ni vẫn không chịu buông tha: "Bệnh viện thì xảy ra chuyện gì được? Chắc chắn là cháu ngại phiền lười chờ đợi chứ gì, bà còn lạ gì cháu."
Lời lẽ châm chọc của bà khiến Khương Tảo nổi nóng, ném mạnh tăm bông trong tay xuống đất, cao giọng nói.
"Đã bảo là đông người rồi, bà có thấy phiền không! Hôm khác cháu đi tìm thuốc cho bà được chưa?!"
Lúc này Khương Ngũ Ni mới chịu thôi, lầm bầm: "Thôi bỏ đi, đằng nào cũng còn uống được mấy ngày nữa, đúng rồi, mai nhà trưởng thôn làm tiệc thôi nôi cho cháu trai, hai bà cháu mình đi ăn tiệc không, người ta vừa sang mời đấy."
Khương Tảo bực bội nói: "Cháu không đi, và bà cũng tuyệt đối không được đi."
"Ơ hay, cái con bé này, bảo đi ăn tiệc cũng không đi, sao bây giờ lập dị thế hả, thảo nào không lấy được chồng!"
Khương Ngũ Ni cằn nhằn vài câu, ném mạnh cái rổ tre lên bàn đá trước mặt cô.
"Đem chỗ bắp này cho gà ăn đi."
Mấy hạt bắp nảy ra bắn cả lên đầu cô.
Động tác dán băng cá nhân của Khương Tảo khựng lại, cô từ từ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mặt bà, rồi lại nhìn đàn gà đang kêu cục tác mổ thóc khắp sân.
Đột nhiên cô vung tay hất tung cái rổ tre xuống đất.
"Ối trời, rắc từng nắm nhỏ thôi chứ..."
Khương Ngũ Ni còn đang cằn nhằn, Khương Tảo đã lao vào bếp, xách con dao chặt củi rảo bước đi ra.
"Bữa cơm cuối cùng rồi, phải cho ăn thịnh soạn một chút chứ."
Khương Ngũ Ni thấy tình hình không ổn, vứt mớ rau trên tay xuống rồi đuổi theo: "Này này này, cháu định làm cái gì thế hả?"
Khương Tảo túm ngay lấy một con gà.
"Thịt hết đống gà này."
Khương Ngũ Ni cuống đến mức giậm chân bình bịch.
"Cháu giết gà làm gì! Gà con bà mới mua hồi mùa xuân đấy! Để dành đẻ trứng với ấp gà con! Cháu muốn ăn thịt gà thì để bà ra chợ mua cho!"
"Đẻ được mấy quả trứng chứ, còn tốn lương thực nuôi, chúng ta ăn còn chẳng đủ, hôm nay chỗ gà này cháu nhất định phải giết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!