Khi hai người về đến nhà, giày và vớ đều ướt sũng, buổi chiều vì đuổi theo Cola trên núi, các cô vừa phải chui qua rừng rậm vừa lội qua sông băng.
Vừa bước vào nhà, Văn Chiêu đã bảo Khương Tảo ngồi xuống ghế sofa, cởi giày ra để hơ lửa. Khương Tảo còn chưa kịp đưa tay ra, cô ấy đã thành thạo cầm lấy, rồi lên lầu lấy dép lê xuống cho cô.
Khương Tảo xỏ dép lê, nhìn cô ấy nhét những viên đá đã nướng nóng trên lò vào trong giày để sấy khô.
"Trước kia lúc tôi đi bộ đường dài, mỗi khi giày bị ướt, buổi tối nhóm lửa ở trại tôi cũng đều sấy giày kiểu này."
Văn Chiêu mỉm cười, nhét đá vào chiếc giày còn lại.
"Trùng hợp thật, trước kia lúc chúng tôi hành quân dã ngoại, giày bị ướt cũng sấy như thế này đấy."
Văn Chiêu thấy đôi vớ của Khương Tảo vẫn để đó liền tiện tay cầm lên định đi giặt, Khương Tảo vội nắm lấy tay cô ấy.
"Đừng đừng đừng, tôi tự giặt."
Văn Chiêu bật cười: "Một chút cơ hội thể hiện cũng không cho tôi sao?"
"Không phải... mọi người đều đang ở đây..."
Văn Chiêu quay người lại, nghiêm túc nhìn vết nứt nẻ vì lạnh trên tay cô.
"Nhưng mà, chỉ là giặt đôi vớ thôi mà, tôi sợ nước giếng quá lạnh."
Khương Tảo giật lại đôi vớ từ tay cô ấy.
"Tôi dùng nước nóng giặt."
Ăn cơm xong, Khương Tảo lên lầu từ sớm. Văn Chiêu nhìn bóng lưng cô, mấp máy môi nhưng không nói gì.
Mấy hôm nay Khương Tảo cứ thế này, ăn xong là về phòng giam mình trong đó, cũng không biết đang bận rộn gì.
Văn Chiêu nghĩ ngợi một hồi, đợi khi giày đã khô hẳn, vẫn mang lên cho Khương Tảo. Lúc cô ấy gõ cửa bước vào, Khương Tảo đang tết dở cái tua rua để trên bàn, cô lúng túng định cất đi thì đã không kịp nữa.
Văn Chiêu mắt tinh, liếc cái là thấy ngay.
"Làm cho tôi à?"
Khương Tảo vẫn cố cứng miệng.
"Tôi làm cho tôi không được à?"
"Trong cái nhà này ngoài tôi ra còn ai dùng đao nữa?"
Khương Tảo: "..."
Văn Chiêu đã bước tới cầm cái tua rua lên, Khương Tảo không cản kịp. Cô ấy giơ cao lên, đặt trước mắt ngắm nghía.
Khương Tảo rướn người mấy cái không tới, đành bỏ cuộc.
"Cô sao lại thế này? Còn chưa làm xong mà."
Ngón tay Văn Chiêu nhẹ nhàng v**t v* những đường nét của sợi tơ, những sợi tơ tết dang dở ngoằn ngoèo xoắn vào nhau, miễn cưỡng mới nhìn ra được đó là một cái nút bình an.
"Tết cái này khó lắm nhỉ, sao lại nghĩ đến chuyện làm cái này cho tôi?"
"Thì chẳng phải sắp đến sinh nhật cô sao, năm ngoái cô tặng tôi khuyên tai đậu đỏ, tôi phải đáp lễ chứ."
"Sinh nhật..." Văn Chiêu sững người, lúc này mới nhớ ra Khương Tảo từng xem giấy tờ tùy thân của cô ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!