"Vậy, cô thoát khỏi bầy xác sống kiểu gì thế?"
Khương Tảo vừa bôi thuốc lên vết thương rớm máu trên chân cô ấy, vừa hỏi.
"Lúc đó trước sau đều có xác sống, tôi xem thời gian chắc cũng gần xong rồi, nên quyết định bỏ xe chạy trốn, chạy vào trong ngõ, mượn địa hình, nhà cửa các loại chướng ngại vật, chạy được mấy cây số, mới cắt đuôi được đám xác sống, nhưng xe của cô chắc phải đợi ngày mai xác sống tản đi hết mới lái về được..."
Khương Tảo cũng tính thế, thấy trời không còn sớm nữa, ba người lại quay về tòa nhà ba tầng đối diện bệnh viện nghỉ ngơi, tạm thời tá túc ở tầng hai.
"Người không sao là tốt rồi, tôi còn tưởng cô..."
Trên mặt cô vẫn còn vệt nước mắt chưa khô, Văn Chiêu thấy cô buồn cũng xót xa, bèn định đưa tay sờ má cô: "Tôi biết cô đang đợi tôi, nên tôi nhất định sẽ về."
Khương Tảo quay mặt đi, tránh đi cái chạm của cô ấy: "Ai đợi cô... tôi đi nhặt ít đồ dễ cháy nhóm lửa đây, lạnh chết đi được."
Đây là một căn nhà dân bình thường ba tầng, bố cục đại khái cũng giống nhà Khương Tảo, chỉ có điều chủ nhân đã bỏ đi từ lâu.
Lý Di dẫn Cola đi tuần tra cẩn thận từng ngóc ngách trong nhà, khóa hết cửa nẻo, kéo rèm tất cả các phòng, còn treo một cái cốc thủy tinh lên tay nắm cửa ra vào, như vậy nếu có người vặn tay nắm cửa, họ sẽ lập tức giật mình tỉnh giấc.
Văn Chiêu nhìn dáng vẻ làm việc đã bắt đầu ra dáng của Lý Di, không khỏi cảm thấy chút nhẹ nhõm như thể "con gái trong nhà đã khôn lớn".
"Tiểu Di làm việc ngày càng chu đáo rồi."
Lý Di nhìn vết thương máu thịt lẫn lộn trên đầu gối cô ấy, lườm một cái: "Chị Văn, chị lo nghĩ cách lát nữa dỗ chị Khương đi thì hơn."
Văn Chiêu: "..."
Cái điệu bộ nói chuyện này học của ai thế hả!
Chắc chắn không phải mình dạy rồi.
Căn nhà này ở trên trấn nên vốn dùng hệ thống sưởi, Khương Tảo tìm nửa ngày cũng không thấy lò sưởi, chỉ bới được một cái chậu rửa mặt bằng inox, miễn cưỡng có thể dùng làm đồ chứa để nhóm lửa.
Lý Di lại lôi ra mấy tờ báo cũ dưới gầm tivi, còn có vài cái đĩa CD cũ, có thể dùng để mồi lửa.
Khương Tảo ném tờ giấy bắt lửa vào chậu rửa mặt, Văn Chiêu lại tháo một cái ghế gỗ, gác gỗ lên ngọn lửa.
Lý Di lại có chút tò mò với mấy cái đĩa CD này, cô bé sờ những nhân vật hoạt hình trên đó, hơi tiếc không nỡ ném vào lửa.
Cô bé còn chưa được xem phim hoạt hình bao giờ.
"Chị ơi, em muốn mang cái này về."
Khương Tảo nhớ ở nhà có một cái đầu DVD bám đầy bụi, bèn gật đầu đồng ý: "Được."
Văn Chiêu bắc nồi lên đống củi, nấu mì gói, chỗ mì này đều đã hết hạn, nhưng chỉ cần chưa hỏng thì vẫn ăn được.
Lúc đổ ra chén cô ấy cố ý gắp cho Khương Tảo nhiều hơn một chút, ai ngờ Khương Tảo che miệng chén lại từ chối ý tốt của cô ấy.
Văn Chiêu sững người, Khương Tảo đã bưng chén ngồi ra chỗ xa hơn một chút, chia bớt mì trong chén mình cho Cola.
Cola thì ăn tóp tép rõ to, trông rất vui vẻ.
Văn Chiêu lại bước tới, ngồi xuống cạnh cô, Khương Tảo nhìn động tác đi cà nhắc của cô ấy, không đứng dậy nhích ra nữa.
"Đang nghĩ gì thế?"
Khương Tảo nhẹ nhàng xoa đầu Cola.
"Nó hôm nay cắn xác sống."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!