Chương 44: Bình Phục

Sau đó mắt Khương Tảo dần dần tốt lên, cho đến ngày Tết Nguyên Tiêu, cuối cùng cô cũng hoàn toàn tháo bỏ dải băng bịt mắt.

Tầm nhìn từ mờ ảo dần trở nên rõ ràng, cuối cùng hội tụ trên khuôn mặt Văn Chiêu, hai người nhìn nhau, đều khẽ mỉm cười.

Vì mắt cô đã khỏi, vết thương trên tay Văn Chiêu cũng không giấu được nữa, khoảnh khắc cô ấy cởi áo tháo băng gạc ra, mặc dù Khương Tảo đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn không khỏi đỏ hoe mắt.

"Cô..."

Cô dè dặt đưa tay định chạm vào vùng da gồ ghề lồi lõm nông sâu không đều ấy, nhưng lại có chút không nỡ, run rẩy rụt tay về, trên cánh tay Văn Chiêu vẫn còn vài nốt bọng nước chưa xẹp hẳn, vẫn đang rỉ dịch, từ vai đến cổ tay phải toàn là vết thương chi chít, gần như không có chỗ nào lành lặn.

Khương Tảo biết, vết bỏng rất đau, huống hồ diện tích lại lớn như vậy, nếu không phải bây giờ là mùa đông nhiệt độ thấp, thì với mức độ này, chắc chắn sẽ bị nhiễm trùng.

Với điều kiện y tế hiện tại, cũng không có cách nào đưa ra phác đồ điều trị khoa học hơn cho Văn Chiêu, cánh tay này của cô ấy trăm phần trăm sẽ để lại sẹo, nghĩ đến đây, giọng Khương Tảo có chút run rẩy.

"Tại sao... không ai nói cho tôi biết?"

"Là tôi bảo Tiểu Di và bà Khương đừng nói với cô, cô vốn đã rất buồn vì chuyện mắt bị thương rồi, tôi không muốn cô phải lo lắng thêm, huống hồ, thật sự đã hết đau rồi..."

Vậy nên những ngày qua, Văn Chiêu vừa cắn răng chịu đựng cơn đau dữ dội trên cánh tay, vừa tranh làm hết việc nhà, chăm sóc cô tận tình chu đáo, thậm chí... thậm chí ngay đêm bị thương đó, còn thức khuya chặt trúc làm chuông gió cho cô, chỉ để cô có thể tìm được phương hướng trong bóng tối, không còn sợ hãi.

Văn Chiêu đợi mãi không thấy cô trả lời, chợt một giọt nước mắt hơi lạnh rơi xuống đậu trên ngón tay cô ấy.

Văn Chiêu khẽ run lên, nhận ra đó là gì bèn quay đầu lại như không thể tin nổi.

Nước mắt Khương Tảo từng giọt từng giọt, lăn dọc theo gò má rồi rơi tí tách xuống giường.

Khương Tảo cũng không biết mình bị làm sao nữa, lồng ngực tựa như một tờ giấy thấm đẫm nước, chua xót đến mức chực trào ra.

Cô rõ ràng không phải người hay khóc, cũng đã qua cái tuổi dễ xúc động, cô căm ghét sự yếu đuối của mình lúc này, nhưng lại bất lực, vì vậy chỉ biết cúi đầu, cắn răng, run rẩy nói từng chữ một: "Tôi đã nói rồi... bảo cô... mặc kệ tôi mà..."

Một bàn tay nhẹ nhàng áp lên má cô, ngón trỏ khẽ lau đi những giọt nước mắt cho cô, Văn Chiêu từ từ nâng khuôn mặt cô lên.

"Làm sao tôi có thể mặc kệ cô được..."

Cô ấy vừa nhẹ nhàng nói, vừa chầm rãi v**t v* má cô, những giọt nước mắt nóng hổi ấy thiêu đốt đầu ngón tay cô ấy, cũng khiến trong lòng Văn Chiêu dần dần bùng lên một ngọn lửa mãnh liệt.

Nhìn vào mắt Văn Chiêu, Khương Tảo lại nhớ đến câu thoại kia.

"Ánh mắt nhìn nhau là nụ hôn tinh thần không vướng d*c v*ng của con người."

Nhịp thở của cô cũng trở nên hỗn loạn, thậm chí quên cả phản kháng, mặc cho đầu ngón tay của Văn Chiêu trượt từ khóe mắt xuống đến cằm, cuối cùng dừng lại trên đôi môi, vân vê day nhẹ hết lần này đến lần khác.

Nước mắt vẫn còn đọng trên mi, biểu cảm lại có chút vô tội.

Hành động nuốt nước bọt trong vô thức của cô như một lời mời gọi, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở vì bị đùa giỡn lại càng giống như một bữa tiệc thịnh soạn.

Ánh mắt Văn Chiêu dần trở nên sâu thẳm.

Đúng lúc này Lý Di xông vào: "Chị Văn ơi......"

Khương Tảo giật mình hoàn hồn, đẩy cô ấy ra, dùng mu bàn tay quệt bừa hai cái lên mắt, rồi đứng dậy chạy trốn như bị ma đuổi.

"Tiểu Di, em đến đúng lúc lắm, giúp chị Văn bôi thuốc đi nhé."

Lý Di nhìn lọ cồn i

-ốt và tăm bông bị nhét vào tay, có chút khó hiểu.

"Chị Văn, sao em vừa đến chị Khương đã đi rồi, mắt chị ấy sao lại đỏ hoe thế, hai chị lại cãi nhau à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!