Chương 42: Sóng Ngầm

Khương Tảo vốn ngủ không sâu, lúc Văn Chiêu đặt cô lên giường cô vẫn mơ màng mở mắt ra: "Ai thế?"

"Là tôi, Văn Chiêu."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, tay Khương Tảo túm áo cô ấy mới buông ra, có lẽ là say thật rồi, lúc Văn Chiêu cởi áo khoác cho cô, cô cũng hiếm khi không phản kháng, tiếp đó là đến đôi giày.

Cuối cùng Văn Chiêu cũng không quên cẩn thận tháo dải băng gạc đang quấn trên mắt cô ra, để khi ngủ cô được thoải mái hơn một chút.

Văn Chiêu đắp chăn cho cô, định rời đi, lại bị níu lấy cổ tay.

Khương Tảo lẩm bẩm, cũng không biết đang nói gì.

Văn Chiêu cúi người ghé tai lại gần.

"Cô... bây giờ cô biết... tọa độ căn cứ người sống sót rồi... sẽ... sẽ rời xa chúng tôi sao?"

Hóa ra là Khương Tảo đang lo lắng chuyện này, hốc mắt Văn Chiêu nóng lên, nhìn chăm chú khuôn mặt cô hồi lâu.

Trên lông mi Khương Tảo vẫn còn đọng giọt nước mắt, mái tóc bị cạo đi vì vết thương nay đã dài ra, xõa trên gối như rong biển.

Mặc dù ngày nào cũng nhìn thấy cô, nhưng Văn Chiêu vẫn thêm một lần nữa bị cô thu hút, Khương Tảo có lẽ không phải kiểu người khiến người ta kinh ngạc từ cái nhìn đầu tiên, nhưng ngũ quan lại rất tinh tế, càng nhìn càng thấy cuốn hút.

Văn Chiêu luôn cảm thấy vẻ đẹp của phái nữ không hề rập khuôn theo một khuôn mẫu nào, và không thể dùng một tiêu chuẩn nhất định để định nghĩa.

Nhưng kiểu của Khương Tảo có lẽ gọi là vẻ đẹp thanh tao?

Thêm vào đó, trên người cô có một sức sống mãnh liệt độc đáo như cỏ dại, đó là một khí chất khác biệt với những người khác, khiến người ta bất giác muốn đến gần cô, càng đến gần, lại càng muốn chiếm hữu cô.

Văn Chiêu không kìm được đưa tay ra, khựng lại trên không trung hồi lâu, rồi vén sợi tóc xõa bên má cô ra sau tai.

Có lẽ vì mãi không nhận được câu trả lời, Khương Tảo lại gắng gượng mở mắt ra, cô đưa tay s* s**ng, lại bị Văn Chiêu nắm lấy, giữ chặt trong tay.

"Cô... sao cô... sao không nói gì?"

"Cô say rồi."

"Tôi... tôi không có."

Khương Tảo giãy giụa, muốn rút tay ra khỏi lòng bàn tay Văn Chiêu, lại ngoan cố gặng hỏi.

"Cô... cô sẽ đi căn cứ người sống sót chứ?"

Làm ơn, làm ơn đừng nhìn tôi như thế nữa.

Hơi thở của Văn Chiêu cũng hơi rối loạn, cô ấy như cam chịu mà thở dài một tiếng, đưa tay nhẹ nhàng che mắt cô lại.

"Được rồi, tôi sẽ không đi, bây giờ cô mau ngủ đi."

Lông mi chớp chớp trong lòng bàn tay, lại mang đến một cảm giác ngứa ngáy, Văn Chiêu ép mình phải dời mắt khỏi khuôn mặt cô.

Cũng may, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Khương Tảo cũng nhanh chóng yên tĩnh lại, Văn Chiêu nhét tay cô vào trong chăn, lại ngồi trong bóng tối đợi một lát cho đến khi nhịp thở của cô đều đặn thì mới rón rén đứng dậy, nhẹ nhàng khép cửa phòng lại giúp cô.

Lý Di dọn dẹp nhà chính xong cũng định đi ngủ, lại thấy Văn Chiêu từ trên lầu đi xuống, cầm theo cái liềm chuẩn bị ra ngoài.

"Chị ơi, muộn thế này rồi sao chị chưa ngủ ạ?"

Văn Chiêu cười: "Em ngủ trước đi, chị đi một lát rồi về."

Có lẽ do tửu lượng kém nên đêm nay Khương Tảo ngủ rất say, những cơn ác mộng thường bám lấy cô cũng biến mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!