Chương 41: Giao Thừa

Đợi Khương Tảo gội đầu sấy tóc xong, Văn Chiêu lại nhỏ thuốc mắt cho cô lần nữa, rồi nhẹ nhàng quấn băng gạc lên.

Khương Tảo khẽ v**t v* dây vải trên mắt, vẫn còn chút không quen.

Văn Chiêu gỡ tay cô xuống.

"Đừng động vào, trước khi khỏi hẳn không được dụi mắt."

Khương Tảo gật đầu, dáng vẻ này của cô không biết ngoan ngoãn hơn gấp bao nhiêu lần bộ dạng nanh vuốt thường ngày.

Khóe môi Văn Chiêu bất giác mỉm cười, nhét một cái vỏ kim loại màu đen vào tay cô.

"Máy quay hành trình của cô tôi nhặt về cho cô rồi này, chỉ là vỏ ngoài hơi bị nhiệt độ cao làm chảy một chút."

Khương Tảo đưa tay sờ thử, viền máy quay có cảm giác sần sùi lồi lõm, cô sờ thấy nút nguồn, nghe âm thanh hệ thống quen thuộc vang lên, cô liền thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười.

"Không sao, vẫn khởi động được."

"Cô..."

"Cô..."

Hai người đồng thanh cất tiếng, Văn Chiêu dường như muốn hỏi gì đó, nhưng lại thôi: "Cô nói trước đi."

Ngón tay Khương Tảo mân mê lớp vỏ ngoài sứt sẹo của chiếc máy quay hành trình.

"Sao cô lại nhớ ra nhặt cả cái này về cho tôi?"

"Tôi nghĩ... đối với một vlogger dã ngoại, ống kính chính là vũ khí của cô ấy, những thứ trong máy chính là quá khứ của cô ấy."

Lúc nãy Lý Di giúp cô gội đầu, cũng kể sơ qua cho cô nghe quá trình Văn Chiêu lao vào biển lửa cứu cô.

Trong phòng toàn là khói, xà nhà đổ sập xuống, Văn Chiêu ban đầu định vào từ cửa sổ, nhưng không ngờ khung cửa sổ cũng bị nhiệt độ cao nung chảy, Khương Tảo ở bên trong vì chứng sợ không gian kín phát tác mà mất đi khả năng tự cứu, giữa lúc Khương Ngũ Ni đang cuống cuồng bật khóc.

Văn Chiêu dùng thân mình tông nát cánh cửa gỗ, đạp lên lửa đỏ, bế cô ra ngoài giữa mớ vụn gỗ và khói bụi mịt mù.

"Cô... cô có bị thương không?"

Văn Chiêu giấu cánh tay phải ra sau lưng, từ cổ tay đến vai cô ấy đều quấn băng gạc, đó là dấu vết bị lửa thiêu bỏng.

Văn Chiêu lại nhớ ra bây giờ Khương Tảo không nhìn thấy, lén thở phào nhẹ nhõm: "Tôi không sao, cô yên tâm đi."

Văn Chiêu vừa dứt lời, người Khương Tảo hơi rướn về phía trước, sợ cô ngã khỏi ghế, Văn Chiêu dang rộng hai tay định đỡ, nhưng không ngờ Khương Tảo lại đưa tay ra, dè dặt và chậm rãi sờ lên gò má cô ấy.

Từ trán đến ấn đường rồi đến sống mũi, cuối cùng là môi, Khương Tảo chỉ dừng lại một thoáng, liền trượt dọc theo cằm cô ấy, nơi đầu ngón tay cô chạm qua dường như đều bốc lửa, Văn Chiêu nuốt nước bọt, hơi thở bỗng nghẹn lại.

Ngay khi ngón tay cô sắp trượt xuống xương quai xanh, Văn Chiêu vội nắm lấy tay cô, giọng hơi khàn.

"Được rồi, tôi thật sự không sao."

Khương Tảo bị hành động đột ngột của Văn Chiêu làm giật mình, đúng lúc Khương Ngũ Ni trong bếp gọi người phụ giúp, Văn Chiêu buông tay cô ra, đỡ người ngồi vững trên ghế.

"Tôi đi phụ nấu cơm, cô cứ ngồi đây đừng đi lung tung nhé."

Lúc Văn Chiêu đứng dậy rời đi, lại bị níu góc áo.

Khương Tảo ngẩng đầu lên, dù bây giờ mắt cô đang quấn băng vải, nhưng Văn Chiêu vẫn có thể tưởng tượng ra vẻ ngây thơ trong đôi đồng tử trong veo ấy.

"Có việc gì tôi giúp được không? Tôi không muốn ngồi một mình ở đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!