Buổi sáng trước khi ra khỏi nhà, Khương Tảo khoanh một vòng tròn trên lịch:
Khoảng cách đến ngày đại dịch xác sống bùng nổ còn: 89 ngày.
Trong lúc chạy bộ dọc đường đi bộ ven sông, cô gọi điện thoại cho Khương Ngũ Ni, lúc này mặt trời vừa ló rạng, ánh nắng chiếu rọi trên mặt sông lấp lánh ánh nước.
Không cần lo bà sẽ không nghe máy, thời điểm giao mùa xuân hạ cũng là mùa bận rộn việc đồng áng, Khương Ngũ Ni thường dậy từ rất sớm.
Quả nhiên, bà đang tưới nước cho rau chân vịt ngoài ruộng.
"Chà, hiếm khi thấy dậy sớm thế này, không ngủ nướng nữa à?"
"Sau này không ngủ nướng nữa."
Khương Tảo đi thẳng vào chủ đề.
"Trong nhà còn bao nhiêu lương thực dự trữ?"
Động tác múc nước của Khương Ngũ Ni khựng lại.
"Hỏi cái này làm gì, cháu hết cơm ăn rồi hả?"
"Một thời gian nữa cháu về ở."
"Lạ thật đấy, trước kia không phải đánh chết cũng không chịu về quê sao, sao thế, trên thành phố không sống nổi nữa à?"
Năm Khương Tảo học năm ba đại học ông ngoại qua đời, cô cũng chỉ xin nghỉ về được hai ngày, chưa qua thất đầu đã đi rồi.
Trong lòng Khương Ngũ Ni vẫn còn oán trách, ít nhiều cũng phải châm chọc cô vài câu, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, cho dù là lời quan tâm cũng phải kẹp dao giấu kiếm.
Không đợi Khương Tảo nổi cáu, bà lại nói: "Cháu yên tâm đi, gạo mới năm nay chưa thu hoạch, nhưng gạo cũ năm ngoái bà vẫn còn để lại mấy trăm cân chưa bán, đủ cho cháu ăn."
"Thế còn bột mì, dầu ăn, mấy thứ này thì sao?"
"Lúa mì năm nay trồng ít, vẫn chưa đến vụ thu hoạch đâu, cháu cũng không nghĩ xem một mình bà có làm xuể không? Gần đây bệnh thấp khớp lại tái phát, đau lưng mỏi gối..."
"Được rồi, biết rồi, dầu ăn cũng chẳng còn bao nhiêu đúng không, cháu mua thêm một ít, đúng rồi, ngày mai có chuyển phát nhanh đến thị trấn, cháu mua cho nhà mình một cái tủ đông, còn cả đồ khác nữa, cháu đã nói chuyện với người ở trạm chuyển phát rồi, nhờ người ta chở về tận nhà, bà nhớ nhận nhé."
"Còn nữa, gần đây ngoài việc xuống ruộng làm việc ra, đừng đi loanh quanh trong thôn, xuống ruộng cũng phải đeo khẩu trang vào!"
Khương Tảo nói xong liền cúp điện thoại.
Để lại Khương Ngũ Ni ngơ ngác không hiểu gì.
"Cái con bé này, thần kinh à?! Ai đời xuống ruộng làm việc còn đeo khẩu trang, không thấy khó thở sao!"
Nói thì nói vậy, nhưng Khương Tảo là người có học vấn cao nhất trong nhà, lời cô nói Khương Ngũ Ni vẫn sẽ nghe theo.
Vốn dĩ bà còn định lát nữa ăn sáng xong sẽ đi chợ phiên trên trấn, thôi thì không đi nữa, bà ở lại xới đất cho mấy luống rau này thêm một chút, để chúng nhanh lớn, cho Tảo Nhi về còn có cái mà ăn.
Buổi trưa tập luyện xong, Khương Tảo tìm một quán cà phê gần đó ngồi xuống chuẩn bị ăn trưa, tiện thể trả lời tin nhắn công việc, thù lao của phần video quảng cáo quay lần trước đã được chuyển khoản, những khoản chưa đến cô đều nhắn tin giục, còn có nhãn hàng hỏi cô có nhận quay ngoại cảnh không, thù lao cao hơn.
Khương Tảo do dự một chút rồi trả lời: "Xin lỗi, tạm thời tôi không nhận quay ngoại cảnh nữa."
Sau khi trả lời tin nhắn của nhãn hàng xong cô thoát khỏi giao diện, nhìn thấy avatar hình "Nhật Chiếu Kim Sơn" (Mặt trời chiếu rọi núi vàng) quen thuộc được ghim trên cùng, cô sững sờ trong giây lát.
Dòng suy nghĩ bị kéo về năm năm trước, bức ảnh đó là do cô chụp.
Khi ấy cô mới chen chân vào con đường làm truyền thông tự do, để quay được những nội dung có sức hút, ỷ vào kinh nghiệm lớn lên ở vùng núi và sự liều lĩnh của tuổi trẻ "nghé con không sợ hổ", cô đã mù quáng chọn một lộ trình leo núi có độ thảo luận cao nhưng lại chẳng hề thân thiện với người mới, cung đường vòng quanh EBC ở Nepal, chỉ để được ngắm nhìn cận cảnh quần thể núi tuyết cao trên tám nghìn mét như Everest và Lhotse.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!