Ngoài xăng, cồn và chai thủy tinh, Khương Tảo còn muốn thu thập càng nhiều vũ khí càng tốt.
Văn Chiêu rút ống mềm khỏi bình xăng xe hơi, quay đầu lại, thấy Khương Tảo đang nhìn chằm chằm tấm biển xanh của đồn cảnh sát ngẩn người.
"Nghĩ gì thế?"
Khương Tảo hoàn hồn: "Vào trong xem thử?"
"Nếu cô muốn kiếm súng thì thôi, đồn cảnh sát thị trấn thường không được trang bị súng đâu."
Khương Tảo bĩu môi: "Kiếm mấy thứ khác cũng được mà, trong đó chẳng phải còn đang đậu mấy chiếc xe sao."
Nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ, trong bãi đậu xe của đồn cảnh sát vẫn còn mấy chiếc xe cảnh sát, xem ra không ai lái.
Văn Chiêu gật đầu, thu ống mềm lại: "Đi."
Cổng sắt đồn cảnh sát mở toang, bên trong vắng tanh, dịch xác sống bùng phát đột ngột ở thị trấn, chắc lúc đó mọi người đều ra ngoài làm nhiệm vụ rồi.
Văn Chiêu nấp sau bức tường, quan sát một lát, vừa định bước vào thì Khương Tảo đã vỗ vai cô ấy, ra hiệu cô ấy nhìn phòng bảo vệ bên trái, qua cửa kính phòng bảo vệ lờ mờ thấy một bóng người ngồi trên ghế, cứ liên tục đập đầu vào mặt bàn.
"Người sống? Hay là xác sống?"
"Không biết, qua xem thử."
Khương Tảo khom lưng, rút chiếc rìu phá băng sau lưng ra.
Cả nhóm rón rén lại gần cửa sổ phòng bảo vệ, đến gần mới nghe thấy tiếng "khò khè" phát ra từ miệng xác sống.
Văn Chiêu: "Để tôi giải quyết nó."
Khương Tảo gật đầu: "Cẩn thận."
Văn Chiêu men theo chân tường lẻn vào sân đồn cảnh sát, vòng qua trước cửa, sau đó lấy từ trong túi ra một cái kẹp tóc màu đen.
Lúc con xác sống còn chưa hay biết gì, một bóng đen đã lặng lẽ xuất hiện bên cạnh nó.
Sau tiếng xương gãy giòn tan, cái đầu của nó gục xuống bàn mãi mãi.
Từ phòng bảo vệ đi ra, Khương Tảo thấy Văn Chiêu lại nhét cái kẹp tóc màu đen đó vào túi trước ngực, nhướn mày.
"Cái này hình như là của tôi nhỉ."
Văn Chiêu khẽ ho hai tiếng: "Mượn tạm, mượn tạm."
Khương Tảo đảo mắt, đứng dậy đi theo bước chân cô ấy.
Văn Chiêu lẻn đến bên cạnh chiếc xe cảnh sát đầu tiên, nhìn quanh không thấy ai bèn mở nắp bình xăng, cắm ống mềm vào nối với thùng dầu, bóp nhẹ cái bơm hút dầu tự chế bằng chai nhựa, chẳng mấy chốc xăng đã từ từ chảy vào thùng.
Trong lúc chờ đợi Khương Tảo và Lý Di cũng không rảnh rỗi, cầm cung tên, vẻ mặt căng thẳng nhìn trước ngó sau canh gác cho Văn Chiêu.
Hút xong hai chiếc xe cảnh sát theo cách tương tự, thùng chứa đã đầy non nửa, Văn Chiêu cầm lên lắc lắc, lại thấy bãi đất trống trong sân còn một chiếc xe tư nhân, nhìn logo thì giá cũng không rẻ, chắc là của lãnh đạo, cô ấy xách thùng đi tới.
"Cái xe to này chắc nhiều xăng lắm đây."
Cô ấy dùng tay cạy nắp bình xăng thấy không nhúc nhích, bất lực nhìn sang Khương Tảo.
"Cho mượn cái rìu phá băng tí."
Khương Tảo rút rìu phá băng sau lưng đưa qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!