Chương 34: Nhật Ký

Lý Di lắc đầu, Văn Chiêu lại lảo đảo lùi lại hai bước, khẽ xuýt xoa, Khương Tảo kéo tay cô ấy ra xem, vừa nãy trong lúc cấp bách trực tiếp cầm thanh củi cháy dở múa may, tay Văn Chiêu bị bỏng nổi mấy nốt bọng nước trong suốt sáng bóng.

"Cồn dùng hết rồi, tạm thời dùng tuyết chườm cho đỡ nóng đã, mai về xử lý sau."

Cô nói rồi định lấy vỏ chai nước khoáng rỗng đi múc tuyết, Văn Chiêu vội kéo cô lại: "Tôi không sao, chúng ta mau vào nhà đi."

Bên ngoài gió tuyết gào thét, cửa sổ nhà gỗ thủng một lỗ, gió lạnh cuốn theo tuyết tạt vào vù vù.

May mà đây là nơi ở của nhân viên kiểm lâm, có một số công cụ đơn giản, Khương Tảo tìm thấy búa và đinh dưới gầm giường, lấy mấy thanh gỗ bịt cửa sổ lại, nhóm lửa lên mới ấm hơn chút.

Lò sưởi cháy đỏ rực.

Ba người lúc này mới ngồi xuống ăn bữa tối của hôm nay.

Bữa đùi hươu hầm ngon lành rõ ràng là không được ăn rồi nhưng may mà bầy sói không cướp hết lương thực của họ.

Khương Tảo thái thêm ít thịt cho vào nồi, bỏ cả chỗ bạch quả Lý Di nhặt về vào nấu cùng.

Ba người húp sạch cả nước.

Ăn xong Lý Di bắt đầu buồn ngủ, Khương Tảo bảo cô bé lên giường ngủ, Lý Di nhìn chiếc giường đơn chật hẹp.

"Chị Văn không khỏe, hay là..."

Văn Chiêu dùng kẹp than khều lửa.

"Chị đỡ nhiều rồi, ngồi chợp mắt tí là được, em mau ngủ đi, ngủ muộn không cao được đâu."

Lý Di lại nhìn sang Khương Tảo, Khương Tảo đứng dậy: "Chị đi nhặt thêm ít củi, tối nay chị gác đêm."

Lý Di dù sao vẫn là trẻ con, lại bôn ba cả ngày, đến khi Khương Tảo ôm một đống củi về thì cô bé đã ngủ rồi.

Văn Chiêu ra hiệu "suỵt".

Khương Tảo hiểu ý, nhẹ nhàng đặt củi bên cạnh lò sưởi.

"Chỗ củi này chắc đủ qua đêm nay rồi."

Mặc dù cửa sổ nhà gỗ đã bị đóng đinh bịt kín nhưng gió vẫn luồn qua khe hở thổi vào, lò sưởi đặt trước giường, nên hai người đều dựa vào giường ngồi dưới đất, cũng ấm hơn chút.

Ra ngoài một chuyến, bông tuyết dính trên tóc Khương Tảo gặp sự chênh lệch nhiệt độ trong ngoài, rất nhanh đã tan chảy, làm tóc cô hơi ẩm.

Văn Chiêu sợ cô bị cảm lạnh, nhét củi vào lò, lại dùng kẹp than khều, cho lửa cháy to hơn.

Khương Tảo thấy cô ấy làm việc vẫn dùng tay trái.

"Đưa tay phải tôi xem nào."

"Ấy..." Không đợi Văn Chiêu từ chối, cô đã không nói không rằng kéo tay cô ấy qua.

Khương Tảo xé một dải vải sạch trên áo, cẩn thận băng bó tay cô ấy từ trên xuống dưới.

"Chưa sát trùng, vỡ ra coi chừng nhiễm trùng đấy."

Văn Chiêu cụp mắt, nhìn cô nhíu mày thắt nơ con bướm kết thúc, không kìm được mỉm cười: "Được, nghe cô hết."

Văn Chiêu cử động bàn tay bị băng bó như cái bánh chưng, chỉ lộ ra năm đầu ngón tay, vẫn hơi chưa quen.

"Lần sau đi săn chúng ta vẫn phải mang súng theo."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!