Tối nay đến lượt Khương Tảo và Lý Di rửa chén, dọn dẹp bếp núc sạch sẽ xong xuôi thì trời đã muộn, Lý Di về phòng ngủ, Khương Tảo ăn hơi no nên đi lại trong sân cho tiêu cơm.
Vừa ngẩng đầu lên, cô thấy có người ngồi trên cây hòe.
"Chưa ngủ à?"
"Ăn no quá, không ngủ được." Văn Chiêu cúi đầu nhìn cô, vỗ vỗ cành cây bên cạnh.
"Lên đây ngồi chút không?"
"Được."
"Cẩn thận."
Văn Chiêu đưa tay kéo cô một cái, Khương Tảo ngồi xuống cành cây bên cạnh, cây hòe này tính tuổi đời còn lớn hơn cả Khương Ngũ Ni, nghe nói khi bà gả về đây thì nó đã ở đây rồi.
Khương Tảo không lo cành cây gãy, chỉ là hai chân đung đưa giữa không trung khiến cô cảm thấy không an toàn lắm.
Văn Chiêu hờ hững đặt tay sau lưng cô, đến khi cô ngồi vững vàng mới thu tay về.
Khương Tảo thấy cô ấy vẫn mân mê chiếc kèn harmonica trên tay.
"Sao không thổi?"
Lúc cô chưa lên, Văn Chiêu mấy lần đưa kèn lên miệng, định thổi nhưng lại hạ xuống.
"Trời tối rồi, sợ thu hút xác sống."
Giọng cô ấy bình thản, nhưng trong mắt thoáng nét buồn bã.
Khương Tảo hiểu ra, hôm nay là ngày đoàn viên.
"Nhớ nhà à? Muốn thổi thì thổi đi, tiếng kèn harmonica cũng không lớn, tường rào cao, xác sống không vào được đâu."
Văn Chiêu có vẻ ngạc nhiên khi nghe cô nói vậy, trong ánh mắt chờ đợi của Khương Tảo, Văn Chiêu bắt đầu thổi.
Tiếng kèn harmonica du dương trầm bổng cứ thế nhẹ nhàng lan tỏa trong sân nhỏ.
Ngoài đình nghỉ chân, cạnh con đường cổ, cỏ thơm xanh ngắt tận chân trời. Hỏi người đi chuyến này bao giờ trở lại, lúc về xin chớ có ngập ngừng.
Chân trời góc biển, tri kỷ nay đã tản mát nửa phần. Đời người hiếm khi được sum họp, chỉ có biệt ly là nhiều.
Kết thúc bài hát, Khương Tảo nhìn nét u sầu vương trên mi mắt Văn Chiêu.
"Sao không thổi nữa?"
Văn Chiêu cười ngượng ngùng.
"Tôi chỉ biết mỗi bài này thôi."
Thấy Khương Tảo cứ nhìn chằm chằm chiếc kèn harmonica trên tay mình, tưởng cô cũng muốn chơi, bèn hào phóng đưa qua.
"Cô muốn thử không?"
Văn Chiêu đầy vẻ mong chờ, Khương Tảo lại do dự không nhận, Văn Chiêu chợt hiểu, lấy tay áo lau lau chỗ tiếp xúc với môi trên kèn, rồi đưa lại lần nữa.
Có lẽ là ảo giác của Văn Chiêu, dưới ánh trăng cô ấy thấy khóe môi Khương Tảo khẽ cong lên, rồi trở lại bình thường, từ chối ý tốt của cô ấy.
"Thôi không cần đâu, tôi không biết thổi cái này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!