Chương 2: Tích Trữ Hàng Hóa

"Ọt —— Ọt ọt ——"

Khương Tảo nằm trên sàn nhà một lúc lâu, bụng cứ kêu réo không ngừng, ý chí đã muốn buông xuôi, nhưng bản năng cơ thể vẫn đang gào thét gọi cô dậy.

Cô thở dài như chấp nhận số phận, lồm cồm bò dậy, sau khi rửa tay xong liền đi vào bếp bắt đầu nấu ăn.

Căn nhà Khương Tảo đang ở hiện tại là nhà thuê, xách vali vào ở ngay, đồ nội thất đều là của chủ nhà, bếp không lớn, công suất máy hút mùi cũng rất nhỏ, không thích hợp để xào nấu các món nặng mùi, ăn một mình nên cô cũng lười làm mấy món phức tạp.

Vì vậy món cô giỏi nhất là các món mì, đủ các loại mì, mì tôm, mì nước lèo, mì cà chua trứng vâng vâng...

Khương Tảo nhặt mớ rau bà ngoại gửi lên, rau xanh héo hơn phân nửa, cô vứt hết những phần không ăn được, phần còn lại đem rửa sạch dưới vòi nước.

Đã nói với bà bao lần rồi, đừng gửi cho cô mấy loại rau củ quả dễ hỏng, từ hồi học đại học dạy bà cách gửi chuyển phát nhanh đến giờ, bao nhiêu năm rồi vẫn không chịu nghe.

Có lẽ đây chính là sự cố chấp của người già, nhưng sự cố chấp này hiện tại cũng là hơi ấm duy nhất trong cuộc đời cô.

Chỉ là cô còn có cơ hội được ăn rau Khương Ngũ Ni gửi nữa không?

Dù sao thì ngày tận thế cũng sắp đến rồi.

Kiếp trước bọn họ ở trong nhà đến ngày thứ bảy thì toàn bộ thành phố Lâm Hải bị cắt điện cắt nước cắt mạng, cô cũng mất liên lạc với Khương Ngũ Ni, không biết rốt cuộc bà có sống sót hay không?

Một bà lão neo đơn, nghĩ đến thôi cũng thấy khó khăn muôn phần.

Biết đâu cuối cùng cũng giống như cô, bị xác sống gặm nhấm đến xương cốt cũng chẳng còn.

Vòi nước chảy rào rào, trong mắt Khương Tảo thoáng ngấn lệ, chỉ mới nghĩ đến thôi cô đã hoàn toàn không thể chấp nhận được, động lực khiến cô kiên trì ở kiếp trước cũng là muốn quay về tìm Khương Ngũ Ni, mặc dù cô và bà ngoại thường xuyên cãi nhau vì bất đồng quan điểm, nhưng đã được ông trời cho sống lại một lần, biết đâu lại thật sự có cơ hội bù đắp nỗi tiếc nuối không thể gặp lại bà lần cuối ở kiếp trước.

Khương Tảo vừa nấu mì, vừa tỉ mỉ xâu chuỗi lại những sự việc này.

Nghe nhân viên giao hàng nói, mình đã hai ngày không nghe điện thoại, tính theo thời gian thì vừa đúng hôm cô bắt đầu phát sốt, uống thuốc xong cứ ngủ li bì mê man.

Trong mơ cô nghe thấy tiếng đập cửa, toàn thân lại đau nhức ê ẩm, khó khăn lắm mới mở mắt ra được thì thấy trong phòng rèm cửa kéo kín mít, tối đen như mực.

Thế giới yên tĩnh đến đáng sợ.

Chỉ có tiếng đập cửa đinh tai nhức óc.

Giống hệt buổi sáng sớm ngày tận thế ập đến.

Khương Tảo nghĩ đến việc liều mạng với đám quái vật kia, mơ mơ màng màng bò dậy lao vào bếp vớ lấy con dao rồi xông ra ngoài.

Nếu cô nhớ không lầm thì virus xác sống đầu tiên ở Trung Quốc sẽ bùng phát tại thành phố Lâm Hải vào ngày 29 tháng 7.

Vậy là vẫn còn 90 ngày để chuẩn bị.

Khi đó bệnh nhân số 0 được phát hiện ở đâu nhỉ?

Khương Tảo kiếp trước thật ra rất ít quan tâm đến tin tức xã hội, đại dịch gần nhất trong lịch sử nhân loại đã trôi qua nửa thế kỷ rồi, lúc đó Khương Tảo còn chưa ra đời, chỉ nghe Khương Ngũ Ni kể lại loáng thoáng, khi đó ngay cả trong thôn cũng bị phong tỏa hơn một năm, đủ để thấy tình hình nghiêm trọng đến mức nào.

Đột nhiên bảo cô nhớ lại, nhất thời cô thật sự không nhớ ra bệnh nhân số 0 được phát hiện ở đâu.

Xem ra phải tìm tài liệu thôi.

Khương Tảo múc tô mì nấu với rau cải ra bàn, lại chan thêm một muỗng dầu ớt, ớt bột cũng là Khương Ngũ Ni gửi cho cô, tự mình nêm nếm gia vị rồi xối dầu nóng vào, còn thơm hơn mua ngoài tiệm.

Vừa ngồi xuống, điện thoại lại bắt đầu rung.

Trên tivi chương trình "Thời Sự" vừa bắt đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!