Chương 19: Báo Ứng

Lúc Khương Ngũ Ni bưng cơm vào, Khương Tảo đã quấn xong băng gạc trên đầu, sợ Khương Ngũ Ni nhìn thấy lại đau lòng, cô còn cố ý lên lầu lấy một chiếc mũ đội vào.

"Cô bé không có quần áo thay, bà lấy tạm đồ hồi nhỏ của cháu cho cô bé mặc."

Chiếc áo nỉ chui đầu và quần thể thao cô bé đang mặc trên người không biết Khương Ngũ Ni lục ở xó xỉnh nào ra, nhưng lại vừa vặn đến bất ngờ, mặt mũi cũng đã rửa sạch sẽ, trông ra dáng một cô học sinh tiểu học sạch sẽ gọn gàng.

Khương Tảo không nói gì, chỉ gật đầu rồi ngồi xuống ăn cơm, ngược lại Khương Ngũ Ni cứ nhìn chằm chằm vào cái mũ trên đầu cô mấy lần.

Bữa tối là một chậu lớn cơm hấp đậu tằm, đậu tằm được thu hoạch từ trước khi đại dịch xác sống bùng phát và luôn được cất trong tủ lạnh, chỉ là không có rau tươi nên chỉ có thể ăn món khoai tây thái sợi.

Khoai tây là do mấy hôm nay trời mưa liên miên nên phải khuân từ dưới hầm lên, có chỗ hơi bị ẩm, Khương Ngũ Ni muốn mau chóng ăn cho hết.

Khương Tảo từ nhỏ đến lớn đều không thích ăn đậu tằm, may mà Khương Ngũ Ni cũng thấy bữa cơm này khô khan, nên nấu thêm canh trứng rong biển, cô mới cảm thấy không đến nỗi khó nuốt.

Trứng gà cũng là thứ ăn hết là hết, Khương Ngũ Ni vốn luôn quý như vàng, chẳng nỡ mang ra ăn, hôm nay chắc cũng vì thương xót các cô ra ngoài một chuyến về đều bị thương nên cố ý bồi dưỡng.

Cô bé ngồi đó nhìn mâm cơm trên bàn, tỏ ra khá khép nép, thi thoảng lại khẽ nuốt nước bọt.

Khương Ngũ Ni xới cho cô bé một chén đầy.

"Ăn hết vẫn còn nhé."

Khương Tảo xin thêm nửa chén: "Cháu muốn ăn cơm chan canh."

Khương Ngũ Ni lườm cô một cái, nhưng vẫn thật thà chan cho cô muỗng canh: "Người ta ăn cơm rồi mới uống canh, chỉ có cháu là hay bày trò!"

Cô bé lùa vội mấy miếng cơm lớn, lại nhớ đến em trai cũng chưa được ăn gì: "Em trai..."

Văn Chiêu gắp cho cô bé một đũa thức ăn.

"Chị vừa vào xem rồi, vẫn đang ngủ."

"Cháu cứ ăn trước đi, bà nấu bột gạo xong rồi, đang ủ trong nồi cho ấm, lát nữa ăn xong rồi cho em cháu ăn."

Khương Ngũ Ni lại gắp cho cô bé một đũa khoai tây xào.

Cô bé gật đầu, không kiềm chế được nữa, bưng chén ra sức lùa cơm vào miệng, nhưng vì ăn quá vội nên ho sù sụ, Khương Ngũ Ni vội múc cho cô bé chén canh.

"Ăn từ từ thôi, còn nhiều mà."

Khương Tảo nhìn dáng vẻ của cô bé, nhớ lại tiếng gọi "Mẹ" cô bé hét lên với con xác sống biến dị cuối cùng kia, đầu lại đau âm ỉ: "Em có thể kể cho các chị nghe mẹ em sao lại biến thành như thế không?"

Cô hỏi thẳng thừng, hai người kia đều dừng đũa, Khương Ngũ Ni rõ ràng lộ ra ánh mắt không tán thành.

"Đang ăn cơm, con bé vừa mới thoát chết..."

Khương Tảo quay mặt đi: "Cháu cũng vừa thoát chết."

Trên bàn ăn trầm mặc vài giây.

Dưới ánh mắt của mọi người, cô bé từ từ đặt chén xuống, hai bên má vẫn còn phồng lên vì cơm nhưng vành mắt đã hơi đỏ.

Qua lời kể đứt quãng của cô bé, cộng thêm những gì mắt thấy tai nghe hôm nay, mấy người cuối cùng cũng chắp vá được hoàn chỉnh sự việc xảy ra vào ngày tai họa ập đến.Xác sống tràn đến từ sân sau, cắn bị thương mấy người đang làm việc trong sân, người bị cắn ngã xuống đất co giật, sủi bọt mép, rất nhanh đã bất động, khi bò dậy lần nữa lại gầm rú lao vào người khác.

Lý Tú Trân nghe thấy tiếng hét, khi đó cô đang mặc chiếc váy hoa dài ngồi giặt quần áo bên giếng nước, chạy qua xem thử thì thấy một con xác sống đang ngồi xổm trên đất moi ruột người ra ăn, cô chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, sợ quá ngã phịch mông xuống đất.

Lúc hoàn hồn lại, cả sân bàn ghế lật tung, mọi người chạy trốn tứ tán, xác sống vớ được ai là gặm, tiếng kèn trống đàn sáo trên tiệc còn chưa dứt, nhưng tiếng thét thảm thiết đã vang lên liên hồi, phủ thêm một màu máu tanh lên buổi hỷ tiệc này.

Cô bò dậy từ dưới đất, gọi tên con mình khắp nơi: "Phán Phán! Phán Phán!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!