Đi đến đường cao tốc có hai tuyến đường để lựa chọn, một là con đường Khương Tảo đã đi để về nhà, đi từ trong thôn ra theo đường đất đến thị trấn, sau đó đến lối vào đường cao tốc.
Hai là đạp xe đạp băng qua vùng trung tâm của khu bảo tồn thiên nhiên, xuyên qua núi lớn, đến bên đường cao tốc.
Cô chọn cách thứ hai, một là không muốn lái xe làm kinh động đến xác sống trong thôn, hai là khoảng cách đường thẳng giữa hai điểm là ngắn nhất, mặc dù phải xuyên qua vùng trung tâm khu bảo tồn thiên nhiên, nhưng cô tự tin vào khả năng của mình, hơn nữa cũng đã tải trước bản đồ ngoại tuyến.
Mặt trời đã lên, ánh nắng xuyên qua tán cây rậm rạp trên đầu để lại những đốm sáng lốm đốm trên lớp lá rụng, bánh xe lao vút qua, cuốn lên một trận bụi đất, Khương Tảo nắm chặt tay lái, nhảy vọt qua một sườn núi tiếp đất vững vàng rồi dừng lại.
Cô không màng tới việc lau những giọt mồ hôi trên trán, cúi đầu lướt xem đồng hồ trên cổ tay: Sắp rồi, sắp đến nơi rồi.
Đúng lúc này, trong rừng núi phía trước bỗng truyền đến tiếng sột soạt, như thể có thứ gì đó đang chạy rất nhanh tới.
Sắc mặt Khương Tảo sa sầm, tuy không biết là thứ gì, nhưng tuyệt đối không thể là động vật, tiếng bước chân của động vật không nặng nề như vậy.
Cô nhìn quanh bốn phía, đẩy xe đạp vào trong bụi rậm, bản thân cũng chạy lên sườn núi, ngay khoảnh khắc cô vừa ngồi xuống, tiếng gầm rú của xác sống đã truyền đến từ xa tới gần.
Nhìn qua khe hở giữa rừng cây, bảy tám con xác sống loạng choạng lao tới, chúng không phát hiện ra cô, mà chạy về hướng cô vừa tới, Khương Tảo nhẹ nhàng lấy cung tên từ sau lưng xuống.
Tuy không biết tại sao chúng lại chạy về phía thôn, nhưng tuyệt đối không thể để chúng đi qua.
Cô nín thở, khẽ nheo mắt trái lại, ngay khi chuẩn bị thả ngón trỏ ra, con xác sống chạy loạng choạng đầu tiên có lẽ giẫm phải đá, ngã uỵch xuống đất co giật rồi bất động.
Khương Tảo chuyển tầm mắt sang con phía sau, khóe môi hơi mím lại, mũi tên trắng như sao băng xuyên qua kẽ lá, xác sống trúng tên vào hốc mắt, ngã ngửa ra sau.
Mấy con xác sống dừng bước, tỏ ra hơi nôn nóng đi vòng quanh, Khương Tảo lặng lẽ đứng dậy từ chỗ cũ, di chuyển ra sau cái cây lớn bên cạnh, quay đầu lại bắn thêm một mũi tên, lại một con xác sống ngã xuống.
Tiếng bước chân vụn vặt dẫm trên lá rụng rốt cuộc cũng thu hút sự chú ý của xác sống, chúng gầm rú chạy tới, nhưng cô đang đứng ở đầu hướng gió, cách lũ xác sống vài chục mét, rừng rậm lại cản trở tốc độ chạy của chúng nên không dễ gì bắt được cô.
Khương Tảo vừa kéo giãn khoảng cách, vừa giương cung lắp tên, sau mấy tiếng vút vút, lũ xác sống còn chưa chạm được vào vạt áo cô thì đã toàn bộ ngã gục trên đất.
Khương Tảo bước ra từ sau gốc cây, dứt khoát rút mũi tên cắm trên đầu xác sống, lau sạch vết máu trên quần áo chúng rồi c*m v** bao đựng tên.
Cô làm y như cũ đi đến chỗ vừa để xe, phát hiện vẫn còn một con xác sống nằm trên đất co giật, xem ra vẫn chưa chết hẳn.
Khương Tảo rút chiếc rìu phá băng từ sau balo ra, cầm trong tay, rồi nhẹ nhàng tiến lại gần, ngay khi cô định nhắm thẳng vào đầu nó để bổ xuống, một bàn tay bê bết máu đã tóm lấy cổ tay cô.
Khương Tảo rùng mình một cái, ngay khi chiếc rìu trong tay cô sắp nện xuống đầu đối phương thì người phụ nữ kia cố sức nhấc nửa thân trên lên, để lộ một khuôn mặt đầy vết máu, giọng nói yếu ớt nhưng vừa đủ để nghe rõ.
"Cứu... cứu tôi... tôi không phải xác sống."
Khương Tảo hất tay người đó ra, người phụ nữ không chống đỡ nổi lại ngã xuống đất ngất lịm đi, từ trong túi áo cô ta rơi ra một cái ví da màu đen, Khương Tảo cúi người nhặt lên xem vài lần, lông mày dần nhíu chặt lại.
Bốn tiếng sau.
"Khương Ngũ Ni, mau mở cửa!"
Trong bộ đàm truyền đến tiếng gọi dồn dập, Khương Ngũ Ni đang quét dọn trong sân lập tức bỏ chổi xuống chạy ra mở cửa.
Cửa mở ra, Khương Tảo nhanh chóng đẩy xe đạp vào, lúc này bà mới nhìn rõ trên yên xe còn chở một người, toàn thân đầy máu.
Khương Ngũ Ni sợ hết hồn.
"Đây là ai?"
Khương Tảo dựng xe xong: "Bà đi đun ít nước, để xử lý vết thương cho cô ấy."
Khương Ngũ Ni nhìn thấy người kia toàn thân bê bết máu me, gật đầu liên tục rảo bước đi chuẩn bị đồ đạc.
"Cứu được ở đâu thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!