Chương 10: Mất Liên Lạc

Ánh trăng chiếu xuống con đường đất tạo thành một màu trắng bệch thê lương.

Khương Tảo dẫm lên đầu xác sống, dùng sức rút mũi tên ra, mấy thứ này đều là vật phẩm tiêu hao, sau khi rửa sạch khử trùng xong vẫn có thể dùng tiếp.

Sau khi rút hết tên, cô tìm cái xẻng sắt đầu vuông vốn dùng để làm việc đồng áng của Khương Ngũ Ni, xúc mấy cái xác từ bên cạnh cổng sân dồn lại một chỗ, cô vốn định châm một mồi lửa đốt sạch, nhưng lại không chắc trong thôn còn người sống hay không, nên không muốn thu hút sự chú ý.

Khương Tảo quyết định hất chúng xuống ruộng dưới chân dốc, vừa khuất mắt, vừa không sợ dẫn dụ thú hoang tới.

Một tiếng "két" khẽ vang.

Khương Ngũ Ni từ sau cánh cửa cẩn thận thò đầu ra nhìn cô làm việc, Khương Tảo quay đầu lại.

"Bây giờ không sợ nữa rồi à?"

Trong ký ức của Khương Ngũ Ni, Khương Tảo luôn là đứa trẻ nhát gan yếu đuối, bà cũng biết hồi nhỏ Khương Tảo sống không tốt, bà vừa giơ tay lên là con bé đã run cầm cập, chỉ sợ làm sai bị đánh, ở trường bị bắt nạt cũng không dám ho he sợ ảnh hưởng đến việc học, sau khi đi làm, có năm về nhà thấy ruộng nhà mình bị người ta trồng lấn sang, Khương Ngũ Ni vác cuốc đi đòi công đạo, Khương Tảo cũng chỉ khuyên bà rằng thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, bán anh em xa mua láng giềng gần.

Vì cái tính nhút nhát sợ phiền phức đó mà Khương Ngũ Ni trong lòng vẫn có chút xem thường cô, nhưng cho đến hôm nay ở ngoài ruộng, cô như thần tiên giáng thế lao tới cứu mạng bà, ngay cả việc giải quyết xác sống cũng ra tay quyết đoán, không chút do dự.

Khương Ngũ Ni nhìn khuôn mặt cô, bỗng cảm thấy cô vẫn là Tảo Nhi nhà mình, mà dường như lại không giống Tảo Nhi, tính tình và khí chất đều không giống.

Nhưng có một điều bà có thể khẳng định, không có Tảo Nhi, bà cũng sẽ biến thành một trong những con quái vật này.

Vừa nghĩ đến việc biến thành xác sống sẽ phải ăn tươi nuốt sống, trong lòng Khương Ngũ Ni lại dâng lên một cơn ghê tởm, lại muốn nôn, bà gượng cười.

"Cháu còn không sợ nữa... bà... bà sợ cái gì, bà ăn muối còn nhiều hơn cơm cháu ăn đấy."

Khương Tảo bật cười.

"Cũng không biết là ai hôm nay bị dọa cho..."

Khương Ngũ Ni vội vàng ngắt lời cô, từ trong sân xách một cái bồ cào ra.

"Nhanh lên đi, hất chúng xuống dưới, để ở cửa nhà nhìn chướng mắt lắm."

"Bịch, bịch, bộp......"

Mấy cái xác lăn lông lốc rồi rơi xuống mảnh ruộng phía dưới, ruộng của ai cũng chẳng quan trọng nữa, vì dù sao cũng chẳng còn ai đi canh tác nữa.

Khương Tảo từ trong sân bưng ra chỗ vôi bột còn thừa lúc sửa nhà, rắc lên những chỗ có vết máu.

Khương Ngũ Ni đưa gáo nước tới.

Đợi vôi bột sôi sùng sục xong, Khương Tảo lại xúc mấy xẻng đất lấp lên rồi san phẳng, cô xử lý vô cùng kín kẽ.

Làm xong tất cả những việc này cô vội vàng đóng cổng sân lại.

"Mau vào nhà thôi, không biết tối nay đám quái vật kia còn tới nữa không?"

Khương Ngũ Ni vừa nghe thấy câu này, cảm thấy đôi chân lại hơi bủn rủn.

"Thế...... thế thì làm sao bây giờ, hai bà cháu mình vẫn đi ngủ chứ?"

"Bà ngủ đi, cháu mang cái ghế ra ban công gác đêm."

Hôm qua từ thị trấn về quá mệt mỏi nên sáng nay cô mới ngủ quá giấc, sau này những chuyện như vậy, tuyệt đối không thể xảy ra nữa.

Khương Tảo quyết định cách hai tiếng đặt báo thức một lần, như vậy dù cô có lỡ ngủ quên thì cũng được đánh thức kịp thời.

Khương Ngũ Ni thấy thời gian còn sớm, cũng mang ghế ra ban công ngồi cùng cô: "Tảo Nhi, trong núi về đêm lạnh lắm, hay là chúng ta nhóm đống lửa đi, than mua năm ngoái vẫn còn một ít..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!