Chương 7: Bị lạc trong rừng p2

Tôi đi trước, hắn đi sau. Bọn tôi cứ thế đi thẳng vào sâu trong rừng.

– Này, cậu có biết phải kiếm củi ở đâu không? – Tôi quay người lại hỏi hắn.

– Tất nhiên là không rồi – Ôi, nghe hắn trả lời thật là hồn nhiên.

– Thế mình cứ đi sâu vào trong rừng thế này à? Trời thì tối rồi mà… – Tôi sởn da gà khi nghĩ đến.

– Ồ, nhìn kìa. Cái này làm củi được đấy. Đưa tớ con dao.

Sau khi Hoàng Nam lấy xong củi. Bọn tôi hào hứng đi về thì… Ahaha ra đường nào vậy nhỉ?

– Chính xác là chúng ta đã bị lạc – Hắn cười khổ.

– Nam mô à di đà phật, lạy người giúp con thoát khỏi khu rừng này… con ăn ở hiền lành mà sao người nỡ…

– Ôi giời, dùng cái đầu mà nghĩ đi. Điện thoại để làm gì?

– Ahihi quên mất – Tôi thò tay vào túi quần lấy điện thoại.

Ách, tôi quên điện thoại rồi.

– Xong, bây giờ chỉ còn nước tôi với cậu ngủ trong rừng mà chờ cứu hộ thôi.

* * *

– Sao bọn này lâu về thế, định hẹn hò trong rừng à? – Triệu Linh than – Gọi điện thử xem nào.

– Cìn đơ ré lá…Cìn đơ ré lá…Ú u…

– Giời ạ, cả hai đứa nó đều để điện thoại ở đây này. Bây giờ tìm bọn nó kiểu gì đây.

– Ôi trời mưa rồi. Không biết chúng nó có làm sao không?

* * *

– Á mưaaa! – Tôi hét lên.

Trời ơi giữa rừng rú thế này thì kiếm đâu ra chỗ trú mưa đây.

– Ê chui vào cái hang này nè – Đôi lúc tên này cũng có những phát kiến thật vĩ đại.

A, cái hang này ở cạnh một cái thác nước đẹp tuyệt vời. Wow thích quá.

Tôi quay sang nhìn hắn thì phát hiện cậu ta đang nhìn tôi chằm chằm, ặc, xấu hổ quá.

– Đói không? – Tôi hỏi.

Cậu ta gật.

– Này, ăn đi – Tôi lấy chocolate ra, bẻ cho hắn một nửa, tôi một nửa – Tớ cũng đói.

– Ây, không biết mình còn bị mắc mưa ở đây đến bao giờ nữa – Tôi thở dài thườn thượt.

– Ê – Bỗng hắn nhìn thẳng vào mắt tôi – Thích Minh Hoàng à?

– Tất nhiên là không rồi – Cậu ta bị điên à???

– Vậy sao cứ tạo cơ hội cho hắn vậy. Cậu lúc nào cũng đi cùng cậu ta – Giọng hắn trầm trầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!