Chương 14: Amazing race

Tôi lăn đùng ra đất, đến lúc tỉnh dậy ở phòng y tế mới biết nguyên

nhân ngất là do…cao huyết áp. Lết xác về lớp, kì lạ thay tôi và Mai Linh có duyên số thế nào mà vừa ra hành lang tôi đã gặp nó.

– Hạnh Nhi ơi, cậu phải tham gia Amazing race kìa. Há há số max khổ – Sao trên đời có người duyên dáng thế này nhỉ. Mà cô ta đang nói về cái

gì đấy.

Tên Hoàng Nam chẳng biết ở đâu lòi ra ném cho tôi một bộ quần áo. Tôi theo phải xạ bắt lấy. Một cái áo phông màu xanh nước biển, quần thể

thao, giày Yeezy Boost 350? Cái này để làm gì vậy?

– Chúng ta phải tham gia Amazing race Nhi ạ – Lại được Minh Hoàng chẳng biết ở đâu ra nói chen vào.

Amazing race…là cái gì vậy?

– Trời ơi đồ ngốc, không biết chương trình Cuộc đua kì thú à? – Nghe cũng biết là giọng tên Hoàng Nam.

– À cái…cái chương trình mà mấy đội chơi phải leo núi, bốc vác, ăn bánh không dùng tay…đấy á – Tôi ngờ ngợ nhớ ra.

Cả ba người bọn họ gật đầu cùng một lúc. Chưa bao giờ họ ăn ý như thế này.

– Mà ai đội của tớ có mấy người?

– Tớ, cậu, Minh Hoàng – Hoàng Nam trả lời rất bình thản.

Á! Thế là chết cơm mẹ nấu rồi….

* * *

– Mời các đội chơi ổn định tại cổng trường… Xin nhắc lại mời các đội

chơi tập trung ở cổng trường… – Loa nhà trường kêu oang oang làm chân

tay tôi run lẩy bẩy như người mắc bệnh Parkinson.

Thay quần áo xong tôi chạy ngay ra ngoài nhập đội cùng hai tên kia.

Sao nhìn bọn họ thảnh thơi thế nhỉ. Chả bù tôi thì như đứa hèn thế này.

Nhục quá!

– Vòng một, các đội chơi phải tự di chuyển đến thành phố Lạng Sơn

bằng ô tô của chương trình cung cấp. Hãy cố gắng đến khách sạn Mường

Thanh nhanh nhất có thể để nhận mật thư. Cuộc đua chính thức BẮT ĐẦU.

Tất cả chúng tôi, những người tham gia cuộc đua đều không nói không

rằng mà lao thẳng đến nhà gửi xe. Tôi và hai người bọn họ nhảy lên một

cái ô tô có in logo Amazing race of Anh Duong. Hoàng Nam nhảy vào ghế

lái. Tôi ngồi ghế phụ lái còn Minh Hoàng ngồi ghế sau.

– Ể? Nhưng mà học sinh cấp ba làm sao biết lái ô tô được nhỉ? – Tôi hỏi.

– Ai bảo không biết cơ? – Hoàng Nam nhếch mép cười, vặn chìa khóa rồi chuyển cần số. Trông rất chi là chuyên nghiệp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!